⬅ Trước Tiếp ➡
“Anh trai của tôi ư? Hahaha! Đừng có đùa nữa! Thẩm Ân Ân ta không có loại gen đê tiện như vậy/” Thẩm Ân Ân không thèm nhìn Thẩm Thất: “Ta thật sự mong muốn người anh đó của cô mau chóng chết đi, mắc công làm vấy bẩn xuất thân hoàn hảo của ta.”
Thẩm Thất không thể nào chịu đựng được nữa, nâng tay tát mạnh vào mặt của Thẩm Ân Ân!
Bốp--Trên mặt Thẩm Ân Ân chợt hiện ra dấu vết năm ngón tay rõ rệt.
2019.
“Cô dám đánh ta ư? Thẩm Thất cái loại người tạp chủng đáng chết như mi mà lại dám đánh ta ư?” Thẩm Ân Ân không thể tin được ôm lấy một bên mặt mình, chĩa ngón tay vào Thẩm Thất: “Được, mi hãy đợi đấy!”
Thẩm Thất nhìn vào lòng bàn tay của mình, cô sắp chết đơ rồi.
Ngay đến cô cũng không ngờ được, cô thật sự đã ra tay đánh Thẩm Ân Ân.
Với tính khí của Thẩm Ân Ân và tính bao che của mẹ, chỉ e là…
Quả nhiên, Thẩm Thất chưa kịp phản ứng, thì bên ngoài đã truyền tới tiếng chửi rủa của Thẩm phu nhân: “Con ngựa cái chết tiệt này, Ân Ân mà mày cũng dám quýnh ư? Thật là đồ đê tiện! Hãy xem ta trừng trị mày như thế nào!”
Vừa mới dứt lời, Thẩm phu nhân đã vô cùng tức giận từ ngoài cửa xông vào, vừa mới vào đến cửa thì đã không làm rõ đầu đuôi câu chuyện nắm lấy một món đồ trang trí bằng sứ trên kệ đập lên đầu của Thẩm Thất.
Thầm Thất né ra, khiến Thẩm phu nhân tức giận chĩa vào Thẩm Thất nói: “Được được được, mày đủ lông đủ cánh rồi chứ gì! Dám né ra phải không? Vậy thì tao sẽ quýnh cái đứa không biết né tránh này!”
Vừa mới dứt lời, Thẩm phu nhân xoay người rút lấy cây chổi lông gà trong tay người hầu ra đánh vào đầu của Thẩm Lục.
“Đừng!” Thẩm Thất hét lớn lên, lao về hướng của Thẩm Lục.
Thẩm Thất xoay người ôm chặt lấy Thẩm Lục, cây chổi lông gà đột ngột đánh trúng lưng của cô.
Một giây sau, Thẩm Thất chỉ cảm thấy sau lưng nóng ran vô cùng, đau đến nỗi cô không ngừng co rút lại.
Thẩm phu nhân giận dữ quất xuống mười mấy cái, đến khi mệt mỏi không thở kịp nữa mới dừng tay.
Thẩm Thất vẫn ôm chặt lấy Thẩm Lục, trái tim của cô giá lạnh vô cùng.
Thẩm phu nhân căm ghét nói: “Nếu không phải nể tình mày còn phải sinh con cho Hạ Gia, thì hôm nay nhất định tao đã đánh chết mày rồi!”
Thẩm Ân Ân không muốn dễ dàng với Thẩm Thất như vậy, cô ta đột nhiên bực bội nhỏng nhẻo nói: “Mẹ, mẹ xem nó đánh khuôn mặt con ra nông nổi này… không thể tha cho nó dễ dàng như vậy được!”
Thẩm Phu Nhân nhanh chóng dỗ dành Thẩm Ân Ân nói: “Ân Ân ngoan, đợi nó sinh con xong cho Hạ Gia, trả hết nợ cho Hạ Gia, lúc đó con muốn báo thù như thế nào cũng được.”
Nghe xong Thẩm Ân Ân mới hớn hở xoay người rời khỏi cùng Thẩm phu nhân.
Sau khi Thẩm phu nhân cùng Thẩm Ân Ân rời khỏi, Thẩm Thất giống như đã tắt thở vậy, nhất thời thả đôi tay đang ôm lấy Thẩm Lục ra, uể oải ngồi xuống mặt đất.
Trong đôi mắt đen như nhung của Thẩm Lục, dường như đã gia tăng thêm một thứ gì đó, anh run rẩy thò tay ra, nhẹ nhàng chạm vào Thẩm Thất.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động chạm đến người khác.
⬅ Trước Tiếp ➡