⬅ Trước Tiếp ➡
“Tiểu Thất.” Thẩm Lục khẽ mở miệng nói: “Không đau.”
Nước mắt của Thẩm Thất chảy xuống ròng ròng: “Anh, em không đau đâu.”
Nhìn vào khuôn mặt của Thẩm Lục, Thẩm Thất lần đầu tiên căm hận vì sự vô dụng của mình.
Nếu không phải vì cô vô dụng, thì anh trai đã không cần phải chịu đựng những uất ức này.
“Anh, hãy nhẫn nại thêm một thời gian nữa. Đợi em kiếm đủ tiền, thì sẽ đưa anh ra ngoài. Lúc đó sẽ không còn ai ăn hiếp anh được nữa.” Thẩm Thất rưng rứng nước mắt thò tay ra lau đi những vết bơ phờ trên mặt của Thẩm Lục.
Thẩm Lục im lặng ngồi trên sàn nhà, không hề có chút phản ứng gì.
Anh ấy lại tiếp tục chìm đắm vào thế giới riêng của mình
Mặc dù Thẩm Lục không nghe được âm thanh khác nữa, nhưng Thẩm Thất vẫn dặn dò anh nhiều lần phải ăn cơm đầy đủ, ngủ cho tốt, ráng phối hợp với luyện tập của bác sĩ.
Khi rời khỏi Thẩm Gia, Thẩm Thất tạm biệt Thẩm Lục trong cơn chế giễu của Thẩm Ân Ân, cô vừa khóc vừa đi về phía cổng chính của Thẩm Gia.
Trong lúc bước ra khỏi cửa chính, Thẩm Thất nắm chặt tay lại, ngước đầu nhìn lên trời, cố gắng đẩy nước mắt của mình vào trong khóe mắt lại.
Giây phút ấy, Thẩm Thất thề, cô nhất định sẽ cố gắng kiếm tiền, kiếm đủ tiền trị khỏi bệnh cho anh trai.
Cô sẽ không bước chân về nơi ăn thịt người này nữa.
2020.
Tiểu Xuân ôm lấy nguyên tập tài liệu cần Tổng Tài ký tên đi vào, vừa mới vào cửa liền nhìn thấy Tổng Tài đang không ngừng soi gương.
Hạ Nhật Ninh nhìn vào khuôn mặt quen thuộc trong gương, nhịn không được nữa bèn hỏi: “Tiểu Xuân, có phải ta không bảnh bao nữa hay không?”
Tài liệu trong tay của Tiểu Xuân suýt chút nữa thì đã rơi xuống đất!
Tiểu Xuân kinh ngạc nhìn vị Tổng Tài của mình, dường như anh ta đang nhìn thấy điều đáng sợ y hệt như ngày tận thế vậy.
Tổng Tài bị sao vậy? Trước kia chưa bao giờ nhìn thấy Tổng Tài chú ý đến dung mạo của mình đến như vậy?
Tại sao hôm nay lại đột nhiên thốt ra lời nói khiến người khác phải kinh hãi đến vậy?
Hạ Nhật Ninh chống cằm lên, trong đầu hắn cứ nhớ về câu nói đó của Thẩm Thất, hắn vắt hết óc lên cũng không thể nào nghĩ ra, những người đàn ông có cùng đẳng cấp với hắn trong nước, rốt cuộc có ai có thể sánh ngang với vẻ đẹp của hắn được chứ.
Đôi môi của Tiểu Xuân run lên, anh ta trả lời: “Đương nhiên không rồi. Tổng Tài lúc nào cũng bảnh bao như vậy!”
Hạ Nhật Ninh dường như không hài lòng lắm về hình tượng của hắn trong ngày hôm nay, nói: Hừ, kiểu tóc hôm nay có chút rối, đi kêu Thẩm Thất qua đây.”
Tiểu Xuân run sợ vô vùng.
⬅ Trước Tiếp ➡