⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất điên cuồng chạy về phía con sông đó.
Từ đằng xa, Thẩm Thất nhìn thấy một bóng dáng xa tít đang đứng bên sông.
Trái tim Thẩm Thất bất chợt đập nhanh hơn!
Là anh trai! Đúng là anh ấy!
Thẩm Thất cứ sợ Thẩm Lục nghĩ quẩn, đột ngột mở miệng la lớn lên: “Anh, em đang ở đây! Anh…”
Thẩm Thất hổn hển xông qua đó.
Trên đường cô không biết đã vấp ngã hết bao nhiêu lần rồi, nhưng dù cô có ngã đau như thế nào đi nữa, cô cũng bò dậy ngay, hướng về phía Thẩm Lục mà chạy.
Sắp tới rồi, sắp rồi…
Thẩm Thất đã có thể nhìn thấy bóng lưng của Thẩm Lục một cách rõ ràng rồi.
Thẩm Lục ngơ ngác đứng bên sông kia chợt xoay người lại, nhìn thấy Thẩm Thất đang đi khập khểnh, khuôn mặt đẹp đẽ ngơ ngác đó chợt phát ra một luồng sáng lạ lùng: “Tiểu Thất ư?”
Thẩm Thất vừa khóc vừa xông tới, ôm chặt lấy thân thể của Thẩm Lục, tất cả mọi uất ức đều được giải tỏa hết ra ngoài, cô khóc lớn thất thanh.
Thẩm Lục ngơ ngác để mặc cho Thẩm Thất ôm lấy anh, một lúc sau, mới hài lòng nói: “Tiểu Thất về rồi à, thật tốt quá.”
Thẩm Thất ôm lấy Thẩm Lục, im lặng lắc đầu: “Anh… anh…”
Thẩm Thất đã khóc không thành tiếng nữa rồi.
Thẩm Lục vui mừng nói: “Tiểu Thất, đã về rồi…”
Trong nhận thức của Thẩm Lục, anh ấy cuối cùng cũng tìm được Thẩm Thất bên sông, anh ấy rất vui.
Thẩm Thất lau nước mắt đi: “Anh, đi nào, chúng ta về nhà thôi. Chúng ta sẽ rời khỏi cái hang sói đó, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”
Thẩm Lục vui mừng đi trong mưa theo Thẩm Thất.
Đợi đến khi Thẩm Thất hoàn hồn lại, cô lại cảm thấy vô cùng hoang mang.
Rời khỏi Thẩm gia, thì anh trai có thể đi đâu đây?
Bản thân cô đang ở trong căn biệt thứ mà nhà họ Hạ cung cấp, tuy trong biệt thự không có ai cả, nhưng mỗi ngày đều sẽ có người định kỳ tới quét dọn và đưa thức ăn.
Nếu cô mang theo anh trai qua đó, lỡ như bị phát hiện thì chết.
⬅ Trước Tiếp ➡