Đột nhiên, Thẩm Thất nhớ ra cô đã thuê một căn hộ nhỏ, chuyên cất giữ những kỷ niệm với Triển Bác!
Tuy căn hộ rất nhỏ, nhưng lại có một phòng ngủ một phòng khách ba mươi mấy mét vuông.
Nhưng anh trai rất yên lặng,anh ấy tuyệt đối sẽ không làm ồn đâu.
Hay là…
Thẩm Thất xoay đầu nhìn về phía Thẩm Lục, do dự một hồi nói: “Anh ơi, chúng ta đổi một căn nhà khác để ở được không?”
Thẩm Lục cúi đầu nhìn về phía Thẩm Thất, nụ cười chợt trở nên sáng chói: “Được.”
Thẩm Thất suýt nữa thì bị nụ cười của anh trai của mình làm hoa mắt.
Tuy rằng từ lúc nhỏ đã biết anh trai cô bảnh bao quá mức, thế nhưng anh ấy cười vui vẻ như vậy, thì đúng là rất hiếm thấy.
Đột nhiên, Thẩm Thất liền nghĩ đến người đàn ông cứ híp mắt lại và nhoẻn miệng cười kia…
Khuôn mặt của hắn không thua kém gì anh trai, nhưng khi cười lại hoàn toàn khác nhau như vậy…
Thẩm Thất chợt bừng tỉnh, thò tay vỗ vào nước mưa trên mặt mình.
Sao lại thế này?
Sao lại tự nhiên nhớ đến hắn chứ?
2030.
Thẩm Thất không hề do dự, dẫn Thẩm Lục đi thẳng đến căn hộ nhỏ mà cô thuê.
Tuy cô không sống ở đây, nhưng những thứ cần thiết cơ bản ở đây đều có đủ cả.
Thẩm Thất đẩy Thẩm Lục vào trong phòng tắm bắt anh tắm trước, sau đó lục lọi những quần áo mà Triển Bác đã từng mặc qua.
Sờ vào những bộ quần áo đã bị cô gói lại, những ký ức được chôn sâu kia cũng từ từ quay về, Thẩm Thất đột nhiên cảm thấy có chút mơ hồ…
“Tiểu Thất, anh tắm xong rồi.” Thẩm Lục đi từ trong nhà tắm trở ra, toàn thân chỉ quấn một chiếc khăn tắm lớn mà thôi.
Thẩm Thất lúc này mới bừng tỉnh, nhìn thấy thân hình hoàn hảo đến tinh tế của anh trai mình, bất chợt cô cũng phải đỏ mặt lên.
Thẩm Thất hốt hoảng nhét quần áo trong tay mình vào lòng của Thẩm Lục: “Vào trong thay đồ rồi mới ra đây.”
Thẩm Lục ngoan ngoãn làm theo, đợi đến khi Thẩm Lục bước ra ngoài một lần nữa, thì trên người anh đã mặc xong quần áo của Triển Bác rồi.
Thẩm Lục cao hơn Triển Bác một chút, cho nên những quần áo này không vừa lắm.