⬅ Trước Tiếp ➡
Rõ ràng anh ấy thông minh như vậy, giỏi giang như vậy, khó khăn lắm mới điều trị được đến mức độ này, sao lại có thể bỏ cuộc giữa chừng được?
Thẩm Thất nhìn vào đôi mắt trong suốt sáng lạng của anh trai, cô lại mềm lòng thêm lần nữa.
Làm cách nào đây?
Kiếm đâu ra một mớ tiền bây giờ?
Đúng rồi, anh ấy không phải biết mật khẩu mở két của Thẩm Cang hay sao?
Hay là mình lén lút quay về, lấy một mớ tiền từ Thẩm Gia?
Không, không được!
Cô không thể làm vậy được!
Cô tuyệt đối không thể để cho Thẩm Gia dắt mũi cô thêm lần nào nữa!
Thẩm Thất đột nhiên rất căm giận chính mình.
Nếu lúc đó cô không bị mẹ lừa, thì đã không đưa hết tất cả tiền lương cho bà ấy, thì bây giờ đã không phải rơi vào kết cục này rồi!
Bây giờ cộng lại tất cả số tiền trên người lại, ngay đến số tiền lẻ tẻ của món tiền đó cũng không đủ.
Nên làm sao đây?
Thẩm Thất mất hết hồn vía đứng như vậy trong bếp, ngay đến miếng rau bị xé nát hết trong tay mà Thẩm Thất cũng không hề phát hiện.
Trong lúc này, điện thoại của cô lại reo lên, Thẩm Thất cầm lên xem, lại là một tin nhắn.
Thế nhưng tin nhắn này lại là của Hạ Nhật Ninh gửi đến: “10 giờ sáng ngày mai, tại phòng làm việc của tổng tài tập đoàn Hạ Thị, cùng ta đi tham gia một buổi tiệc làm việc, ta sẽ giảm 200 ngàn tiền nợ cho cô.”
Thẩm Thất đơ người ra, trong đầu cô cứ nảy lên một suy nghĩ vô cớ: Có nên làm nhà tạo mẫu độc quyền của hắn không? Như vậy thì có thể ứng trước một mức lương từ chổ của hắn rồi.
Vừa nghĩ đến đây, Thẩm Thất đã run sợ đến nỗi suýt làm rớt cái điện thoại xuống đất.
Không được không được.
Cô kiên quyết không thể có quá nhiều mối liên hệ đến Hạ Gia!
Sau một năm, cô và Đại thiếu gia của Hạ Gia ly hôn, thì sẽ thoát khỏi tất cả những thứ này một cách triệt để! Cô sẽ dẫn theo anh trai, cao chạy xa bay!
Thẩm Lục ngơ ngác nhìn Thẩm Thất, mở miệng kêu lên: “Tiểu Thất…”
Tuy rằng Thẩm Thất không hề nói gì cả, nhưng Thẩm Lục vẫn rất nhạy cảm cảm nhận được tâm trạng của Thẩm Thất có chút bất ổn: “Tiểu Thất, em giận à?
⬅ Trước Tiếp ➡