⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất cười gượng gạo: “Đâu có!”
“Tiểu Thất, lừa dối, không tốt đâu.” Thẩm Lục nhìn Thẩm Thất với một bộ dạng nghiêm túc.
Nhìn thấy khuôn mặt nghiêm túc của anh trai, Thẩm Thất nhanh chóng đi tới nhéo mặt Thẩm Lục một cái.
“Không có mà, em đang suy nghĩ về công việc thôi. Anh cũng biết mà, em là nhà tạo mẫu thì phải tiếp xúc với rất nhiều khách hàng, có khách hàng thì rất khó tính, nên em phải bỏ thật nhiều tâm sức vào.” Thẩm Thất chuyển hướng sự chú ý: “Cuốn sách này anh đọc có hiểu không? Anh đang xem câu chuyện nào vậy?”
“”. Thẩm Lục ngoan ngoãn trả lời.
“Vậy anh cứ từ từ xem đi, sau này em sẽ còn đem về cho anh những cuốn sách khác nữa, có được không?” Thẩm Thất cố gắng chuyển hướng sự chú ý.
“Được.” Quả nhiên Thẩm Lục đã ngoan ngoãn trả lời.
Thẩm Thất làm xong bữa tối, hai người ăn một bữa ăn thật đơn giản.
Thẩm Thất dọn dẹp phòng ngủ cho Thẩm Lục nghỉ ngơi, còn cô thì tùy tiện ngủ một đêm trên ghế sô-pha trong phòng khách, ngày mai tiếp tục nghĩ cách dọn dẹp phòng lưu trữ.
Những thứ trong phòng lưu trữ mà dọn dẹp qua một chỗ thì có thể đặt thêm một chiếc giường trong đó.
Rạng sáng ngày hôm sau, Thẩm Thất mang theo hộp công cụ đi thẳng đến tập đoàn Hạ Thị.
Đứng dưới tòa nhà của tập đoàn Hạ Thị, Thẩm Thất vô cùng ngạc nhiên.
Tòa nhà tổng bộ của tập đoàn Hạ Thị, là một dãy tòa nhà thương mại có ba căn chiếm diện tích hai mươi mấy mẫu đất.
Mỗi một tòa nhà đều cao đến bốn mươi mấy tầng.
Tòa nhà chính giữa chính là nơi có văn phòng làm việc của tổng tải tập đoàn Hạ Thị.
Xung quanh hai tòa nhà kế bên còn có một công viên riêng biệt, là nơi để cho nhân viên nghỉ ngơi thư giãn những lúc rảnh rỗi.
Có thể có được ba tòa nhà cao cấp và công viên riêng biệt như vậy trong mảnh đất đắt như vàng của thành phố Vinh này, thì việc này đã sớm không chỉ là biểu tượng của giàu có nữa rồi.
Phải biết rằng miếng đất này, là một mảnh đất bá vương của năm xưa.
Sau khi nhà họ Hạ đấu giá 5 tỷ để có được mảnh đất này, thì họ trực tiếp xây dựng thành tòa nhà tổng bộ của tập đoàn Hạ Thị.
Từ đó có thể thấy được sự giàu có của nguyên một tập đoàn Hạ Thị.
Thẩm Thất đến trước quầy tiếp tân, nói: “Tôi có cuộc hẹn với tổng tài, tôi là nhà tạo mẫu của anh ấy.”
Tiếp tân chắc chắn đã nhận được lệnh từ sớm rồi, khi nghe thấy Thẩm Thất nói như vậy: “chợt nói: “Tổng tài đang ở trên tầng thứ 48, sau khi ra thang máy thì quẹo phải tới căn phòng làm việc thứ nhất bên trái là tới.”
Thầm Thất sau khi nói lời cám ơn xong liền xách theo hộp công cụ rời khỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡