Bảo mẫu tên là Lê Huy, năm nay 50 mấy tuổi. là một người đàn ông hiền lành từ bi.
Thẩm Thất nhìn thấy ông ấy khỏe khoắn sạch sẽ như vậy, cho nên mới giao cho ông ấy chăm lo cho Thẩm Lục.
Thẩm Thất vừa mới sắp xếp xong cho bảo mẫu và Thẩm Lục thì tin nhắn của Hạ Nhật Ninh lại được gửi đến: “Nửa tiếng sau, Cảnh Hòa Trang Viên.”
Thẩm Thất sau khi nhận được tin nhắn của Hạ Nhật Ninh, liền nói với bảo mẫu: “Chú Huy, con phải đi làm việc đây, làm phiền chú chăm sóc cho anh trai của con.”
Lê Huy mỉm cười gật đầu: “Thẩm tiểu thư xin hãy yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy.”
Thẩm Thất xoay người qua ôm lấy Thẩm Lục: “Anh, em đi làm đây, anh ở nhà phải ngoan nha!”
Thẩm Lục buồn bã tiễn Thẩm Thất ra khỏi nhà, sau đó lại chìm đắm vào trong thế giới của riêng mình, kiên trì vẽ những đường cong đó.
Thẩm Thất xách theo hộp công cụ nhanh chóng bay tới Cảnh Hòa Trang Viên.
Cô vừa tời cửa lớn của Trang Viên, thì thấy Hạ Nhật Ninh vừa mới dẫn theo bốn người trợ lý hàng đầu đi ra, chuẩn bị lên xe rời khỏi đó.
Ủa? Không phải anh ta gọi cô qua đây để tạo mẫu cho anh ta sao?
Anh ta cũng đã ra khỏi cửa rồi, thì sao tạo mẫu được?
Vả lại, bộ dạng ngày hôm nay của anh ta đã rất tốt rồi, hoàn toàn không cần phải chỉnh sửa thêm gì nữa.
Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất, chỉ gật đầu nói: “Lên xe.”
Thẩm Thất ngơ ngác một hồi mới chui vào xe.
Nhìn thấy chiếc xe rời khỏi vị trí cũ, Thẩm Thất mới cất giọng hỏi: “Chúng ta phải đi đâu đây?”
“Đi Hải Phòng.” Hạ Nhật Ninh trả lời một cách ngắn gọn.
“Cái gì?” Thẩm Thất nghe xong liền đứng phắt dậy, nhưng lại quên mất mình đang ở trong xe, đột nhiên đụng đầu vào nóc xe, đau đến nỗi cô phải ôm lấy đầu rên lên đau đớn.
Hạ Nhật Ninh bực bội nhìn cô: “Ngốc chết đi được.”
Thẩm Thất hoàn toàn mặc kệ lời phê bình này, mở miệng nói: “Chúng ta phải đi bao lâu?”
“Ba ngày.” Hạ Nhật Ninh khẽ nhíu mày lại: “Làm nhà tạo mẫu độc quyền của ta, thì đương nhiên phải đi theo lịch trình của ta rồi.
Thẩm Thất há to miệng ra.
Nếu cô đi công tác theo hắn, thì anh trai biết phải làm sao đây?