⬅ Trước Tiếp ➡
Anh ấy không nhìn thấy cô, nhất định sẽ nổi điên lên mất.
Thẩm Thất lập tức nhắn tin cho Lê Huy, hỏi thăm ông ấy có thể ở nhà với anh trai ba ngày không, ba ngày này sẽ trả lương gấp đôi cho ông ấy.
Lê Huy đồng ý một cách thẳng thắn.
Nhìn thấy Lê Huy đồng ý, Thẩm Thất mới có thể yên tâm.
Xem ra một lát nữa khi tới nơi cần đến, chắc cô phải gọi video call cho anh ấy, thì mới có thể dỗ dành anh ấy được.
Thẩm Thất cứ ngồi kế bên suy nghĩ lung tung, nhưng lại không hề phát hiện Hạ Nhật Ninh từ lúc nãy đã luôn chăm chú nhìn cô.
Hạ Nhật Ninh cứ cảm thấy trên người cô gái này ẩn chứa không ít bí mật.
Hắn vốn dĩ không có hứng thú gì với bí mật của người khác, nhưng kể từ ngày cô ấy hát qua bài hát đó trong nhà ăn, thì đột nhiên hắn lại muốn biết hết tất cả mọi chuyện liên quan đến cô gái này.
Hắn không muốn sai người khác điều tra về cô, chỉ muốn nghe chính miệng cô ấy tiết lộ cho hắn mà thôi.
Một tay Thẩm Thất chống cằm, cô vừa nhìn phong cảnh ngoài khung cửa sổ đang nhanh chóng lui về phía sau, ánh mắt cô dần dần trở nên xa xăm.
Khuôn mặt nghiêng về một bên, bộc lột hết tất cả các hoang mang lo sợ trong lòng cô.
“Cô đang nghĩ gì vậy?” Hạ Nhật Ninh cuối cùng cũng mở miệng hỏi.
“Hả?” Thẩm Thất ngồi đối diện hoang mang xoay đầu lại, đụng ngay vào đôi mắt sáng như bầu trời sao của hắn.
Ánh mắt của hắn như biển cả, như bầu trời đêm, vô cùng sâu sắc, khiến người khác không thể nào nhìn thấu được.
Không ai có thể đoán được tâm trạng và cảm xúc của hắn trong giây phút này.
Thẩm Thất đương nhiên cũng không thể.
Thẩm Thất mở miệng ra, hơi hoảng hốt nói: “Tôi… chưa từng rời xa nhà qua lần nào cả.”
“Ồ?” Hạ Nhật Ninh híp mắt xuống: “Cô cần nhiều tiền như vậy để làm gì?”
“Thẩm Thất không hề lên tiếng.
“Không muốn trả lời sao? Vậy thì, tôi đổi một câu hỏi để hỏi cô.” Hạ Nhật Ninh tự nhiên hôm nay chỉ muốn moi ra một ít bí mật từ miệng của cô gái này: “Triển Bác là ai vậy?”
2042.Sắc mặt Thẩm Thất lại thay đổi thêm một lần nữa.
Đây đã là lần thứ hai Hạ Nhật Ninh hỏi câu này rồi.
Thẩm Thất biết rằng hôm nay cô không thể né tránh được nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡