Gần sát như vậy, anh có thể cảm giác được hơi thở của cô phả vào mặt mình, trong hơi thở tất cả đều là mùi vị của cô.
Chiếm cứ toàn bộ suy nghĩ trong đầu anh, tay anh không tự chủ được đã nắm lấy bả vai mềm mại của cô.
Ngực hai người kề sát nhau, phía dưới cũng đã sưng lên theo, cả người cũng cảm thấy khô nóng, không cách nào khống chế được.
Nhưng mà ngay tại lúc này...
"Ọe..."
Cố Tĩnh Trạch chỉ cảm thấy trước ngực nóng lên, có thứ gì đó chảy xuống...
Cô ói lên người anh rồi...
Cố Tĩnh Trạch cũng không chịu được nữa, trực tiếp kéo người phía dưới lên, kéo vào trong phòng tắm, ném người kia vào bồn tắm, cầm vòi hoa sen lên, xối thẳng vào trên đầu cô.
"Bẩn chết đi được...cô có thể có chút dáng vẻ của phụ nữ hay không, có người phụ nữ nào giống như cô không hả, uống nhiều rượu như thế, trở về dở trò say rượu, còn dám ói ở lên người tôi..."
Hốc mắt Lâm Triệt đập vào làn nước, cay xè khó chịu, cô dường như muốn khóc lên, nhận ra được điều đó, Cố Tĩnh Trạch dứt khoát cũng bước vào trong nước, ấn cả người cô vào trong nước, dùng sức lau rửa khắp người cô, bất tri bất giác, lại phát hiện ra, quần áo đã bị kéo xốc xếch cả rồi, những nơi bàn tay anh lướt qua, làn da dần nóng lên, mềm mại lại co dãn, tay anh di chuyển càng ngày càng chậm, mà vị trí nào đó trên thân thể, lại đang dần sôi trào...
Mà Lâm Triệt, được ngâm trong nước hết sức sảng khoái, thoải mái tìm một vị trí, trực tiếp nằm xuống.
Đầu tựa trong khuỷu tay anh, cô lẳng lặng ngủ, đôi mắt híp lại, miệng chu lên, gò má ngập nước ánh lên vẻ hồng hào giống như đánh phấn hồng thượng hạng, lông mi dài cong ngập trong sương mù, ngưng kết thành từng từng hạt trân châu...
Yết hầu Cố Tĩnh Trạch động một cái, thật vất vả mới dời ánh mắt khỏi người cô được.
Anh thật muốn buông tay không để ý đến cô nữa, nhưng cô lại là một người phụ nữ hay gây chuyện, thật khiến người ta không thể không quan tâm.
Vừa quay đầu nhìn dáng vẻ cô giống như một con tôm nhỏ bị luộc chín, suy nghĩ một chút, lại vẫn đi tới, bế người kia lên...
*
Ngày thứ hai, lúc Lâm Triệt tỉnh dậy chỉ thấy trên người đau muốn chết.
Đỡ đầu bước xuống giường, lại cúi đầu nhìn một cái...
Sao cô lại không mặc gì thế này?
Trong đầu đau muốn chết, nhưng trong nháy mắt cô lại nhớ tới chuyện hoang đường hôm qua mình đã làm...
Cô đùa bỡn khi say rượu, ôm Cố Tĩnh Trạch không thả, còn... còn ói cả lên người anh…
Cô còn nhớ dáng vẻ sau khi anh cởi áo ra, nhớ cả cơ bắp trên người anh, cọ sát lên da thịt cô, khiến cho cô nhìn chỉ muốn chảy nước miếng, nhớ đôi chân thon dài của anh, còn có vóc dáng mê người với tỷ lệ vàng tiêu chuẩn đó nữa...
Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất, Lâm Triệt vội vàng cầm quần áo lên mặc vào, chạy nhanh ra ngoài.
Ra đến bên ngoài, thấy người giúp việc đang bưng canh giải rượu đi tới.
"Mợ chủ, cô tỉnh rồi à, canh giải rượu đã chuẩn bị xong rồi đây."
"Ách, cậu chủ các cô ở chỗ nào?" Lâm Triệt chột dạ nhỏ giọng hỏi.
"Tại sao không gọi ông xã nữa?" Sau lưng cô, một giọng nói mát lạnh truyền tới, Lâm Triệt chậm chạp quay đầu lại.
Cố Tĩnh Trạch bỗng nhiên từ phía sau đi tới, chân dài bước ra, ánh mắt thâm thúy mê người, biểu tình lạnh lùng, nhìn thôi đã đông cứng người khác.
1: Rốt cuộc anh có dọn ra ngoài hay không Lâm Triệt hận không thể tìm một cái động chui xuống, nhìn anh, ngượng ngùng xoa xoa tay nói: “Tối ngày hôm qua..."
"Xác thực nên nói là sáng ngày hôm nay, bởi vì lúc cô trở lại, đã là rạng sáng rồi." Anh cầm ly cà phê trên tay, đặt ở bên mép, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
"..." Được rồi, Lâm Triệt thấp giọng nói: “Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi uống say, tôi... Tôi cũng đã quên mất tôi làm chuyện gì rồi." Lâm Triệt chuẩn bị giả ngu.
Cố Tĩnh Trạch nâng ánh mắt sâu thẳm lên, nhìn cô: “Cô chưa từng làm chuyện gì cả."
"Là thật sao." Lâm Triệt vội vàng nói.
Đôi con ngươi của Cố Tĩnh Trạch lóe lên: “Hay là cô hy vọng mình đã làm chuyện gì?"
"Không có không có, tốt nhất là chưa làm gì cả." Lâm Triệt chột dạ cúi đầu.
Cố Tĩnh Trạch híp mắt nhìn chằm chằm cô: “Xem ra cái gì cô cũng quên rồi nhỉ?"
Lâm Triệt hấp tấp nói: “Đúng vậy đúng vậy, không nhớ cái gì cả."
Cố Tĩnh Trạch hơi đến gần một ít, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm mặt cô: "Tối hôm qua, cô đã hôn tôi đấy."
Lâm Triệt kinh hãi, vội vàng nói: “Làm sao có thể, căn bản là không mà, tôi nhớ rõ ràng, còn chưa kịp hôn anh thì tôi đã ói ra rồi."
Sau khi nói xong, mới nhớ ra cái gì đó, vội vàng đưa tay bịt kín miệng mình lại.
Lông mày Cố Tĩnh Trạch nhếch lên: “Xem ra không phải thật sự đã quên hết nhỉ."
Mặt Lâm Triệt vô cùng 囧, hận không thể tát cho mình mấy cái.
Trên mặt đỏ bừng, cô cúi đầu nói: “Thật xin lỗi, tôi biết, tôi là người đã kết hôn, lại còn như vậy... Là tôi không đúng, tối ngày hôm qua tôi uống say, cho nên có chút không tỉnh táo, lần sau sẽ không vậy nữa."
"Còn có lần sau?" chân mày Cố Tĩnh Trạch cau lại.