"Không có, không có, không có lần sau, ít nhất trong thời kỳ kết hôn sẽ không có nữa." Lâm Triệt hấp tấp nói.
Cố Tĩnh Trạch lườm cô một cái, thong thả đứng dậy, cũng không nhìn thêm lần nào nữa mà trực tiếp đi ra ngoài.
Lâm Triệt ngồi ở chỗ đó, hai tay đan vào nhau, trên mặt tràn ngập vẻ hối hận.
Cô lại còn gọi Cố Tĩnh Trạch là ông xã, lại còn muốn ôm anh đòi hôn.
Cô thật là muốn chết rồi mà.
Cũng không thể trách anh tức giận như vậy, cô vừa mới nói là sẽ không làm phiền anh, nhưng buổi tối lại say, còn làm chuyện điên cuồng như vậy, cô và anh chẳng qua là kết hôn theo khế ước, lại còn có thể gọi anh là ông xã.
Anh có thói quen cao cao tại thượng, nghe người ta gọi mình là ông xã, trong lòng nhất định là rất khó chịu đi.
Huống chi, nếu anh muốn nghe người ta gọi ông xã, chắc cũng sẽ muốn nghe Mạc Huệ Linh gọi, làm sao mà muốn nghe cô gọi được.
Lâm Triệt vỗ đầu mình, ảo não không thôi.
Người giúp việc thấy được, vội vàng đi tới: “Mợ chủ, cô thế nào rồi?"
Lâm Triệt buồn bực nói: “Không sao, chẳng qua là hơi nhức đầu thôi."
Người giúp việc nhỏ giọng nói: “Mợ chủ, đoán chừng buổi tối cậu chủ ngủ không ngon, cho nên tâm tình không tốt lắm, sắc mặt mới có thể kém như vậy, mợ chủ không cần lo lắng."
Lâm triệt ngẩng đầu lên: “Buổi tối ngủ không ngon sao? Không phải là vì bị tôi dày vò đấy chứ ?"
Người làm nói: “Không phải vậy, cả buổi cậu chủ tắm nước lạnh, cho nên mới ngủ không ngon."
Cái gì?
Lâm Triệt khó hiểu nói: “Cậu chủ nhà các người cũng thật là dở hơi, đang tốt đẹp lại đi tắm nước lạnh."
Người giúp việc cũng không biết, chỉ có thể suy đoán nói: “Mới vừa tôi còn thấy bác sỹ Trần tới, có thể gần đây cậu chủ lại đổi phương pháp trị liệu mới đi."
Lâm Triệt lắc đầu, trong lòng lại nghĩ, cái bệnh này của Cố Tĩnh Trạch thật đúng là phiền toái.
2: Rốt cuộc anh có dọn ra ngoài hay không Mà lúc này, bên trong thư phòng Cố Tĩnh Trạch.
Cố Tĩnh Trạch nhìn bác sỹ của mình: “Tôi cảm thấy gần đây thân thể có biến hóa mới."
Trần Vũ Thịnh giúp Cố Tĩnh Trạch chữa trị không phải một ngày hai ngày, từ khi anh phát bệnh tới bây giờ đã mười mấy năm, cho nên lúc này nghe anh nói như vậy, chỉ nhàn nhạt hỏi: “Biến hóa gì?"
"Hình như, gần đây khi đụng tới lâm Triệt, tôi cũng không cảm thấy quá khó chịu, cũng hề phát bệnh, tôi đang suy nghĩ, có phải vì tôi và cô ấy từng có quan hệ thân mật, cho nên mới không có cảm giác bài xích với cô ấy?"
Trần Vũ Thịnh nhẹ nhàng nói: “Tôi cảm thấy cũng có khả năng là như vậy."
Cố Tĩnh Trạch nheo mắt: “Tôi muốn một đáp án chính xác, không phải là có thể."
Trần Vũ Thịnh chỉ có thể bất đắc dĩ nói: “Tiên sinh, bệnh của anh vốn dĩ đã rất kỳ lạ, trên thế giới đại khái chắc cũng chỉ có mình anh, tôi cũng chỉ có thể nghiên cứu bệnh án của anh, cho nên làm sao tôi có thể cho anh một đáp án chính xác được."
Cố Tĩnh Trạch hạ mi mắt xuống, biểu tình âm trầm.
Trần Vũ Thịnh thở dài nói: “Nhưng mà, anh chỉ là không thể đụng vào phụ nữ, lại không phải là không có khả năng, thân thể anh và những chức năng khác đều bình thường, có cảm giác với một người phụ nữ cũng là bình thường."
"Làm sao có thể." Cố Tĩnh Trạch nhìn anh: “Tôi đã có Huệ Linh, đối với tôi, Lâm Triệt chẳng qua chỉ là ngoài ý muốn."
"Như vậy... Anh có thể thử lại phát sinh quan hệ một lần, có lẽ sẽ có cảm giác không giống nhau đâu."
"Không, đây không phải là thí nghiệm." Cố Tĩnh Trạch đứng dậy, cầm áo khoác lên, đi ra ngoài.
Mà Lâm Triệt cũng không phải vật thí nghiệm.
*
Trong phòng ăn sang trọng.
Cố Tĩnh Trạch ưu nhã cầm dao dĩa, cắt thịt bò đặt trong đĩa tinh xảo.
Một bên, nghệ sĩ đàn violon đang trình diễn âm thanh du dương, toàn bộ phòng ăn sang trọng xa hoa có vẻ yên tĩnh, không khí rất yên bình.
Mạc Huệ Linh cười nói: “Đồ ăn ở đây thật sự rất ngon."
Cố Tĩnh Trạch gật đầu một cái: “Đúng vậy."
Mạc Huệ Linh thấy thần sắc Cố Tĩnh Trạch không đúng, kỳ quái hỏi: “Tĩnh Trạch, hôm nay tinh thần anh có vẻ không tốt lắm."
Cố Tĩnh Trạch khẽ ngước mắt lên: “Có thể do buổi tối ngủ không ngon."
Sắc mặt Mạc Huệ Linh hơi trầm xuống, ánh mắt hơi có vẻ u oán, cúi đầu nhìn anh: “Liên quan tới việc hôm qua em nói, đề nghị anh ra ngoài ở cùng em, anh tính thế nào?"
Tay cầm dĩa của Cố Tĩnh Trạch dừng một chút: “Còn đang suy nghĩ."
Mạc Huệ Linh tức giận, trực tiếp buông dao dĩa xuống: “Tĩnh Trạch, rốt cuộc anh có đang nghiêm túc suy nghĩ hay không."
Cố Tĩnh Trạch bị chất vấn ép buộc vậy, trong lòng có chút mất kiên nhẫn, nhưng mà, anh có thể hiểu được, Mạc Huệ Linh lo lắng như vậy, âu cũng là chuyện bình thường.
"Anh đã nghiêm túc cân nhắc, có điều, anh không muốn mạo hiểm để gia đình phát hiện, em biết anh không phải là người thích mạo hiểm, anh càng thích kế hoạch chu toàn hơn, là tuyệt đối an toàn, mà không phải là mỗi ngày lo âu xem có phải bị phát hiện hay không."