"Chính là ý đó, chỉ cần cô muốn, tôi có thể khiến cho anh ta thích cô, ở bên cô." giọng Cố Tĩnh Trạch đầy kiên định, mang theo sự bá đạo không ai bằng.
"Ha ha, phải thế nào mới khiến cho anh ấy thích tôi đây." Lâm Triệt nói.
Cố Tĩnh Trạch nói: “Tỷ như, khiến cho anh ta không có cách nào đính hôn với chị cô, tạo áp lực cho anh ta, khiến cho anh ta phải đến bên cô."
"Ha ha, vẫn là thôi đi." Lâm Triệt vội vàng nói: “Có thể khiến cho anh ta nhanh chóng kết hôn với Lâm Lị được không, đỡ cho ai cũng cảm thấy tôi muốn hoành đao đoạt ái*, như vậy tôi cũng rất khó xử." (hoành đao đoạt ái* đại khái là chỉ người thứ 3 vô duyên nhảy vào ngang nhiên cướp đoạt tình yêu của người khác)
Cố Tĩnh Trạch cau mày: “Như vậy cũng không phải là không thể, nhưng cô chắc chắn mình muốn như vậy sao?"
"Bây giờ tôi cũng đã kết hôn rồi, anh nói cái này với một người phụ nữ đã lập gia đình, tốt hay không đây hả." Lâm Triệt thấy dáng vẻ anh rất nghiêm túc nói về vấn đề này, vội vàng trừng mắt nhìn anh.
Cố Tĩnh Trạch nói: “Không sao cả, tôi đã nói rồi, đoạn hôn nhân này là tôi thúc đẩy, nếu như cô muốn được bồi thường, tôi nhất định sẽ bồi thường cho cô, trong đó, ngoại trừ tiền tài, thì cái này cũng có thể coi là một phần trong đó."
"Thôi đi, bây giờ tôi chỉ cảm thấy, nghe thấy tên anh ta ngần ấy thời gian là đủ rồi, thật ra thì tình yêu chẳng qua cũng là một phần trong cuộc sống mà thôi, nguyện vọng của tôi về sự nghiệp lớn hơn, tôi sẽ đóng phim thật tốt, để bản thân ngày càng tốt hơn, như vậy, mới có người càng tốt hơn nhìn thấy tôi, mới có thể gặp được người đàn ông càng tốt hơn anh ta, đến lúc đó nhiều lắm Tần Khanh chỉ được coi như là một khúc nhạc đệm mà thôi, có ai cả đời mà chưa từng gặp một người rất yêu nhưng không đến được với nhau, có đúng hay không?"
"Tôi chưa từng gặp." Cố Tĩnh Trạch lạnh nhạt nói.
"..." Được rồi, Lâm Triệt im lặng nhìn anh, nhưng, cũng biết, điều anh nói là sự thật.
Lâm Triệt nói: “Được rồi, tôi đi tắm trước."
"Được, nhưng, nếu như cô thay đổi chủ ý, có thể nói cho tôi bất kỳ lúc nào."
"Cảm ơn anh." Lâm Triệt nghĩ, cho dù nói thế nào, anh cũng là muốn giúp cô.
Cố Tĩnh Trạch nói: “Không quan hệ, tôi là ông xã cô, theo lý thì vẫn nên nghĩ cho cô."
"Bao gồm cả việc tìm chồng mới cho vợ sao? Cố Tĩnh Trạch, anh cũng quá tốt rồi đấy." Lâm Triệt không khỏi cười nói.
Cố Tĩnh Trạch nhìn cô thản nhiên cười một tiếng, ánh mắt hơi dừng lại trên gương mặt cô, sau một lát mới quay đi: “Không sai, tôi sẽ làm được những gì tôi đã đồng ý với cô." Lúc đầu kết hôn, đã từng qua, sẽ bồi thường cho cô, anh nói được là làm được.
Lâm Triệt giật mình, chỉ cảm thấy, anh đứng thẳng lưng ở nơi đó, lại nói: "Tôi sẽ làm được những gì tôi đã đồng ý với cô" như vậy, cảm giác kia, hấp dẫn đến hết thuốc chữa luôn rồi.
Nghiêng đầu, cô nháy mắt, mới nhàn nhạt cười một tiếng, dù có tốt hơn nữa, thì cũng là của người khác, cô và anh sớm muộn rồi cũng sẽ ly hôn.
1: Cô ngốc như vậy làm sao sống được đến bây giờ? Lâm Triệt vào phòng tắm, cởi quần áo chuẩn bị tắm rửa.
Phòng tắm ở đây còn lớn hơn cả phòng khách nhà cô, bồn tắm mát xa rộng rãi, cảm giác dùng để bơi lội còn được.
Nhưng mà cô rất ít khi dùng bồn tắm lớn, vẫn cảm thấy không quen lắm.
Hôm nay nhìn bồn tắm đã được người hầu xả đầy trước, hơi nóng ấm áp bốc lên, cô nghĩ ngợi một chút rồi cởi quần áo, cẩn thận bước vào trong.
Lúc thả người vào làn nước, quả nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Chỉ là nhớ tới lời nói của bà bác kia, nhớ tới lời nói của Cố Tĩnh Trạch.
Tần Khanh sẽ nhanh chóng kết hôn với Lâm Lỵ.
Ngày đầu quen biết Tần Khanh, là ở trong trường học, anh là đội trưởng đội chơi trống, còn cô chỉ là một tay chơi trống nhỏ. Một lần, bởi vì cô bị thương, anh giúp đưa cô về Lâm gia, dọc theo đường đi, lúc đó thân thể anh còn rất gầy yếu, khi cõng cô nhìn còn rất giống trẻ con, khi đến Lâm gia, mồ hôi đầy đầu, cô đau lòng nhìn anh, lúc đó chỉ cảm thấy, anh là người đối xử với cô tốt nhất trên đời.
Khi đó, bọn họ vẫn chỉ là học sinh tiểu học.
Cũng chính là lúc đó, Lâm gia nghe được, anh lại là câu Hai nhà họ Tần, cho nên thường xuyên mời anh đến Lâm gia chơi.
Ai biết, anh như vậy mà quen biết Lâm Lỵ…
Cô ngâm mình trong bồn tắm, cả người trở nên lười biếng, dần dần buồn ngủ, sau đó, lại chỉ cảm thấy đầu đột nhiên choáng váng, cả người ngã thẳng vào trong bồn tắm lớn.
Rào rào một tiếng.
Cố Tĩnh Trạch ở bên ngoài nghe thấy tiếng động, vội chạy vào xem.
Kéo cửa ra, thì nhìn thấy Lâm Triệt đang cố gắng bò ra ngoài, cả gương mặt đỏ bằng, bị hơi nước bao phủ, dáng vẻ rất khó chịu.
Cố Tĩnh Trạch liền phát hoảng, chẳng quản chuyện gì nữa, tiến lên vớt người kia ra.
Lâm Triệt giống như là bắt được cọng rơm cứu mạng, hai tay vòng lên ôm lấy cổ anh.
Thân thể ẩm ướt, gắt gao dán trước ngực anh, làm quần áo của anh cũng thấm ướt một mảng lớn.
Cố Tĩnh Trạch bước chân dài ra, vài bước đã bế được Lâm Triệt đi ra ngoài.
Nhanh chóng đặt cô ở trên giường, vỗ vỗ gò má cô, gọi lớn: “Cô làm sao vậy? Lâm Triệt? Tỉnh tỉnh.”
Lâm Triệt mở há miệng thở phì phò, đầu óc choáng váng đã dần dần tỉnh táo lại.
Nhìn Cố Tĩnh Trạch trước mắt đang cau chặt lông mày, trong ánh mắt ngập tràn lo lắng, lòng của cô không khỏi giật mình.
“Không có việc gì, tôi chỉ là… chỉ là cảm thấy choáng váng thôi.” Cô xấu hổ che mặt mình.
“Cô làm gì vậy hả?” Cố Tĩnh Trạch kỳ quái nói.
“Đại khái là chưa từng ngâm mình trong bồn tắm, hôm nay cao hứng ngâm một chút, kết quả thời gian hơi lâu, lúc ngâm nước đã cảm thấy có chút choáng váng, không nghĩ tới khi đứng dậy...”
Hóa ra là như vậy, lo lắng trong lòng Cố Tĩnh Trạch tiêu tán đi hơn phân nửa, hơi hơi đứng lên một chút, mới chú ý tới...