"Anh... Anh rốt cuộc là bởi vì sợ bị phát hiện, hay là anh căn bản không muốn tách ra khỏi vợ anh!" Mạc Huệ Linh không thể nhịn được nữa, nói.
Cố Tĩnh Trạch ngừng một lát.
Mạc Huệ Linh trực tiếp đứng lên: “Nếu như anh không muốn tách ra khỏi cô ta, vậy thì em sẽ rời đi, em buông tay, em tác thành các người, như vậy được chưa?"
Vừa nói Mạc Huệ Linh vừa cầm túi xách của mình lên, cũng không quay đầu lại thêm lần nào nữa, đi thẳng ra ngoài.
Cố Tĩnh Trạch để dao xuống, ngồi ở chỗ đó, không hề đuổi theo ra ngoài.
Anh đương nhiên muốn nói cho Mạc Huệ linh biết, anh và Lâm Triệt không có gì, nhưng mà, anh và Lâm Triệt cũng không phải thật sự không có gì.
Bọn họ phát sinh quan hệ quá thân mật, đây là chuyện anh không thể phủ nhận.
Rất nhanh, anh trở về đến nhà.
Còn chưa vào cửa, đã nghe thấy bên trong, Lâm Triệt đang nói chuyện điện thoại với người nào đó.
1: Tôi sẽ làm được những gì đã đồng ý với cô "Này bác, tôi đã nói rồi, tôi sẽ không trở về, bà dẹp ý định này đi." Lâm Triệt nói.
Trong điện thoại, bởi vì Hàn Thái Anh không thấy được người, cuối cùng không dám phách lối như vậy, giọng điệu còn mang theo mấy phần khuyên giải an ủi nói: “Lâm Triệt, bác cũng là vì muốn tốt cho cháu, Trình gia cũng không có gì không tốt, mặc dù thằng ngốc kia đầu óc có vấn đề, nhưng dù sao thì gia cảnh cũng tốt, cháu gả sang đó, một bước lên trời, lập tức làm bà chủ nhỏ ngay, muốn mua cái gì, nhà bọn họ cũng sẽ không quản cháu, ông xã cháu bị bệnh, cũng không có cách nào quản cháu, đến lúc đó, cả Trình gia đấy còn không phải đều là thiên hạ của cháu sao."
Lâm Triệt cười nhạt: “Nếu tốt như vậy, tại sao bà không để cho Lâm Dư gả qua nhà đó?"
"Còn không phải là vì người ta không chọn trúng Lâm Dư sao." Trong lòng Hàn Thái Anh nghĩ, để cho Lâm Dư gả sang đó? Lâm Dư từ nay về sau là mợ chủ nhà đấy, làm sao có thể gả đến một nhà như vậy được.
Lâm Triệt lạnh lùng nói: “Bà bác, tôi không hiếm lạ gì cái chức mợ chủ nhé, tôi đã cho người trở về lấy đồ của tôi đi, sau này tôi sẽ không về Lâm gia nữa."
Nghe Lâm Triệt đoạn tuyệt như vậy, giọng nói Hàn Thái Anh mới lập tức bén nhọn: “Lâm Triệt, cô thật muốn cắt đứt quan hệ với gia đình này? Được lắm, cô trước khi đi thì cô trả lại chi phí nuôi cô từ nhỏ đến lớn cho tôi, tôi tốn sức nuôi cô lớn lên, bây giờ cô đủ lông đủ cánh rồi lại muốn bay đi hả?"
Lâm Triệt im lặng: “Được, không nói tới việc tôi ở nhà như kẻ hầu người hạ phục vụ các người, thì nên cho tôi bao nhiêu tiền, dù sao thì các người cũng cho tôi một chỗ ở, tôi sẽ kiếm tiền từ từ trả lại cho các người."
"Cô... Lâm Triệt, cô sao vậy hả, đừng tưởng rằng tôi không biết chút tâm tư này của cô, cô chạy tới đoàn làm phim của Lâm Lị để làm gì, cô còn muốn so với Lâm Lị à, hay muốn nhân cơ hội khiến cho Tần Khanh chú ý tới cô, có đúng hay không."
"Bác này, trí tưởng tượng của bác cũng phong phú quá rồi đấy." Lâm Triệt lười giải thích với bà ta.
Hàn Thái Anh mắng: “Không nhìn xem cô có chỗ nào có thể so với một đầu ngón tay út của Lâm Lị, vẫn còn trông mong Tần Khanh có thể để cô vào mắt, nếu như cô thật sự không có ý định này, thì cô lập tức rút khỏi đoàn làm phim đi."
Lâm Triệt cau mày nói: “Bà nghĩ cho rõ ràng nhé, đó là công việc của tôi, tôi sẽ không nghe lời bà, bà nói tôi ra là tôi nhất định phải ra chắc."
"Cô..."
Lâm Triệt nói: “Hơn nữa, nếu như sợ tôi chiếm mất Tần Khanh như vậy, tôi sẽ khiến cho con gái bà phải mở to mắt nhìn cho thật kỹ, đến uy hiếp tôi coi là bản lãnh gì!"
Lâm Triệt nói xong, cúp điện thoại.
Ngẩng đầu lên, bất ngờ khi thấy gương mặt Cố Tĩnh Trạch.
Đáy mắt anh đen nhánh, thật giống như nước biển sâu thẳm, mê người và thần bí.
Mặt Lâm Triệt đầy lúng túng, nhìn anh: “Anh làm gì đi lại đều không phát ra tiếng động thế."
"Đi lại không phát ra tiếng động, là dạy dỗ cơ bản, chẳng lẽ ai cũng đều phải giống như cô sao, ầm ầm ĩ ĩ khắp nơi à?" Cố Tĩnh Trạch tiếp tục đi tới, tư thái ưu nhã.
Lâm Triệt im lặng nói: “Dạ dạ dạ, anh có giáo dục nhất, tôi không có giáo dục nhất, thật may là sớm muộn gì chúng ta cũng sẽ ly hôn, nếu không, cả đời bị anh khinh bỉ phẩm chất của mình, tôi thật sự sẽ bị ép điên mất."
Cố Tĩnh Trạch chắp tay sau lưng: “Quả thật như vậy."
"Cái gì?"
"Tôi có giáo dục nhất, cô thiếu giáo dục nhất, quả thật như vậy." Cố Tĩnh Trạch nói.
"Anh..." Lâm Triệt trợn mắt nhìn anh, hừ một tiếng, học theo điệu bộ thục nữ nhỏ bước đi vào.
Cố Tĩnh Trạch nhìn mà thiếu chút nữa phá hỏng hình tượng bật cười.
2: Tôi sẽ làm được những gì đã đồng ý với cô Lâm Triệt quay đầu nói: “Anh thấy vui vẻ lắm phải không? Tôi học có giống hay không?"
"Ngu xuẩn." Anh nói: “Cô đần như vậy, khó trách hạ thuốc cũng có thể hạ sai người."
" Này, không phải nói, không nói sự kiện kia nữa sao." Lâm Triệt nói.
Cố Tĩnh Trạch nhìn cô, muốn nói gì, nhưng lại hỏi: “Tần Khanh, là người đàn ông cô thích?"
Nụ cười trên mặt Lâm Triệt lập tức ngưng lại, trong con ngươi thoáng qua một tia khổ sở: “Nói chuyện người trong lòng với vợ của mình, anh không cảm thấy lúng túng sao?"
"Không hề." Anh nói.
"..." Lâm Triệt hết nói nổi: “Được rồi, dù sao... Đúng vậy, thật ra thì nói cho anh cũng không sao cả, dù sao anh cũng không quen biết anh ấy, không phải ai cũng may mắn như anh, người trong lòng, lại cũng trùng hợp thích anh, tôi và anh ấy cũng có thể gọi là thanh mai trúc mã, nhưng đáng tiếc là, người anh ấy thích lại là Lâm Lị."
Ngẩng đầu lên, Lâm Triệt chống lại đôi con ngươi thâm thúy của Cố Tĩnh Trạch, nhất thời cảm thấy, ánh mắt kia hấp dẫn, dường như muốn xuyên thấu cả người cô vậy.
"Nếu như cô muốn, tôi có thể giúp cô có được anh ta."
"Có được?" Lâm Triệt nghi hoặc nhìn anh: “Có ý gì?"