"Trước đây anh ta đã nói với tôi rằng sẽ không thích ai khác ngoài tôi"
"Đồ khốn, đồ dối trá..."
Mục Anh Thần không có khả năng miễn nhiễm với nước mắt của cô, cho dù là làm gì chỉ cần cô khóc, anh nhất định sẽ giơ tay đầu hàng.
Anh nhẹ nhàng bế cô lên đi vào phòng trong, ôm cô ngồi ở trên giường, "Anh ấy không lừa dối em, ngoài em ra thì không thích ai cả."
Nghe những lời an ủi dịu dàng của anh, Tô Vãn Hạ cuối cùng cũng ngừng khóc.
Vì cô đang ngồi trên đùi của Mục Anh Thần, nên khi cô ngước lên nhìn thì thấy một khuôn mặt đẹp trai được phóng to.
Có lẽ là do đã lăn lộn hồi lâu, đầu óc cô mới tỉnh táo được một chút, nhìn khuôn mặt quen thuộc lại có chút xa lạ trước mặt, cô nhẹ nhàng vươn tay, nhẹ nhàng vuốt lên lông mày, đôi mắt, mũi, miệng của anh.
Là nằm mơ sao? Vẫn đang nằm mơ sao? Cô đã có giấc mơ này suốt 6 năm qua.
Nhưng tại sao giấc mơ này lại chân thực như vậy? Cô không nỡ phá vỡ khoảnh khắc đẹp đẽ này.
“Thần Thần...” Cô thì thầm, ngay sau đó, cô đặt đôi môi lên môi anh.
Mục Anh Thần cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, cách xưng hô quen thuộc, nhưng anh cảm thấy dường như cả thế kỷ đã không được nghe gọi như vậy.
Cùng lúc đó, đôi môi mềm mại ngọt ngào áp lên môi anh, toàn thân anh run rẩy, khi ôm cô trong lòng anh đã đủ khó chịu rồi, người phụ nữ này có biết mình đang đùa với lửa không?
Trong lúc anh phân tâm, Tô Vãn Hạ đã đẩy anh xuống, nhẹ nhàng trèo trên người anh, vòng tay ôm chặt lấy cổ anh và hôn lên môi anh một cách nồng cháy.
1: Những kẻ đần sửng sốt
Ánh mắt anh chìm xuống, máu trong người sục sôi, anh đưa một tay lên giữa chặt đầu cô để hôn sâu hơn, tay còn lại vô thức vuốt ve tấm lưng mỏng manh, mềm mại, trắng mịn của cô.
Ngay khi anh chuẩn bị trở người và áp đảo Tô Vãn Hạ, thì hành động của anh đã bị cắt ngang bởi một tiếng sửng sốt.
Mục Anh Thần lập tức kéo chiếc chăn trên giường và quấn chặt lấy Tô Vãn Hạ.
Sau đó, anh quay đầu lại tối sầm mặt nhìn chằm chằm vào những người đang đứng ở cửa phòng ngủ.
Án Ức Nhu, Mục Phong, Quý Hoa và Mục Sơ Dương đứng hình ngay tại chỗ, không dám thở mạnh, trời ơi! họ đã nhìn thấy gì vậy?
Họ không có gì là không làm, người anh cả lạnh lùng cao quý và độc đoán của họ lại bị Vãn Hạ đè lên người, tin tức bùng nổ đến mức đã đánh mạnh vào trái tim mong manh của họ, đến nỗi khiến họ nhất thời khó mà tiêu hóa được.
Án Ức Nhu thì lại nhìn Tô Vãn Hạ ở trong chăn, Vãn Hạ bạo thật, thật không hổ danh là hoa khôi học giỏi của Đại học Hill, ngay cả người đàn ông lạnh như tảng băng và độc đoán này cũng bị cô cưa đổ, đúng là một nữ hán tử siêu cấp!
Sắc mặt Mục Anh Thần lại trầm xuống thêm một chút, mấy người họ mới cảm thấy lạnh buốt, nhiệt độ cả căn phòng sắp giảm xuống 0 độ C.
Lúc này họ mới nhận ra việc họ xông vào đã làm hỏng việc tốt của ai đó.
"À, tôi nghe Vãn Hạ khóc dữ dội quá, thấy không yên tâm nên vào xem thử." mấy từ phía sau Án Ức Nhu đã nói lí nhí không thành tiếng, sau đó dè dặt lui về phía sau Mục Phong và những người khác.
Mục Phong cười huề: “Họ bảo em mở đấy, không liên quan đến em.” Sau đó, anh ta chỉ vào Quý Hoa và Mục Sơ Dương.
Mục Sơ Dương vội xua tay: "Em có gõ cửa đấy, ở phòng khách cũng gọi anh, nhưng không nghe trả lời, bọn em còn tưởng đã xảy ra chuyện gì." Thật ra, anh ta đã muốn vào xem từ lâu rồi.
Sau đó thì trốn ra sau lưng Quý Hoa, Quý Hoa nhìn vào đôi mắt lạnh băng của Mục Anh Thần, không tự tin nói: “Tụi em đã có gọi thật đấy... hơ.” Bọn này không có ý phá hỏng việc tốt của anh, được chứ?