"Ra ngoài!" Mục Anh Thần lạnh giọng quát, Tô Vãn Hạ ở trong chăn ngẫu nhiên sờ mó lung tung trên người anh, vừa rồi suýt chút nữa là phá hỏng rồi.
Án Ức Nhu và những người khác tiu nghỉu chuồn ra ngoài như được kim bài miễn tử.
"Trời ơi! Cảnh tượng thật nóng bỏng, tin tức quá bùng nổ." Mục Sơ Dương vẫn chưa lấy lại bình tĩnh liền kêu lên một tiếng.
"Haizz, chỉ có Vãn Hạ mới dám đối xử với anh hai của chúng ta như vậy."
"Đúng đó, không ngờ 6 năm rồi anh hai vẫn chiều chuộng cô ấy như vậy"
“Khắc tinh của anh hai nhất định là Vãn Hạ,” Quý Hoa lại thốt ra câu nói này.
Lúc này, Án Ức Nhu mới hoàn hồn lại, cô ấy không phải nhân viên của Mục Anh Thần, sao cô ấy lại phải sợ như vậy, hơn nữa Mục Anh Thần đã đè lên người Vãn Hạ mà không có sự đồng ý của cô, ơ. Không đúng, là Vãn Hạ đè lên người anh, chết tiệt, chẳng phải hai bên đều tự nguyện sao? Cô ấy có tư cách gì mà ngăn cản...
Trong phòng, Tô Vãn Hạ bỗng cảm thấy dạ dày quặn lên, vốn là người thích sạch sẽ, cô lờ mờ đứng dậy đi tìm phòng vệ sinh, Mục Anh Thần thấy cô có gì đó không ổn, muốn bế cô lên nhưng cô đã giãy giụa tự mình ra khỏi giường và bụm miệng lại bước đi loạng choạng.
Lúc này anh mới hiểu cô muốn làm gì nên đã đỡ cô vào phòng tắm, Tô Vãn Hạ đã nôn mửa, Mục Anh Thần cau mày vỗ nhẹ vào lưng cô, người phụ nữ này không uống được rượu, uống say sẽ hành hạ người khác đến chết đi sống lại.
Có lẽ Tô Vãn Hạ đã thực sự mệt mỏi, sau khi nôn xong, cô mềm nhũn dựa vào người của Mục Anh Thần, mắt cũng không thể mở lên.
Mục Anh Thần cẩn thận giúp cô lau chùi sạch sẽ, sau đó bế cô lên giường, đắp chăn cho cô, lúc này cô khẽ rên hai tiếng rồi chìm sâu vào giấc ngủ.
2: Những kẻ đần sửng sốt
Nhìn thấy Tô Vãn Hạ cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ, Mục Anh Thần mới thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng tém chăn cho cô, ngay khi anh rút tay lại, những ngón tay thon dài của anh đột nhiên khựng lại.
Khung cảnh thật quen thuộc, vẫn còn nhớ trong một lần vào khoảng 6 năm trước, anh cũng thức trắng đêm chăm sóc cho cô khi uống say, tại sao sau 6 năm xa cách anh vẫn có thể chăm sóc cho cô như vậy?
Tại sao anh lại đánh mất chính mình khi gặp cô?
Những ngón tay thon dài chậm rãi vuốt ve khuôn mặt thiên thần ấy, đôi mắt đen huyền đầy mê hoặc.
Khuôn mặt này thực sự ngày càng trở nên tinh tế và xinh đẹp.
Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt lên mặt Tô Vãn Hạ, nhưng chính là cô, chính cô... đã tổn thương anh một cách tàn nhẫn như vậy, rõ ràng cô đã nhảy vào thế giới của anh, nhưng khi anh chìm đắm trong đó thì cô đã bỏ đi biệt tăm biệt tích.
Cô đã không biết, sau khi cô bỏ đi, anh đã điên cuồng tìm kiếm cô khắp cả thế giới!
Nghĩ đến đây, ánh mắt Mục Anh Thần tràn đầy sự đau khổ, nắm tay anh siết chặt.
Anh còn ngu ngốc cho rằng lần này cô trở về có lẽ có liên quan đến anh, nhưng hôm nay anh mới biết, nếu không phải vì dự án đảo Bali, có lẽ cô đã không quay lại.
Đôi môi hoàn hảo của anh nở một nụ cười bất lực, anh cúi xuống nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vầng trán trắng nõn rồi đứng dậy bỏ đi.
Bốn người ở phía ngoài đứng áp sát vào cửa chăm chú lắng nghe, cánh cửa đột nhiên mở ra, mấy người họ bị mất thăng bằng cùng ngã nhào xuống đất.
"Chết tiệt, Mục Sơ Dương cậu là heo à, nặng quá, mau đứng lên đi!"
"Bà cô ơi, đừng la nữa, tôi sắp ngã sấp mặt rồi này."
Án Ức Nhu giật giật khóe miệng, có vẻ như cô ấy là người phía dưới, có người nằm lót dưới anh ta mà anh ta còn la lối không ngừng.
"Cậu có phải đàn ông không? Tôi là người bị đè ở dưới này?"