Chương 10
dám đụng vào một chút, tôi đánh gãy hết răng em " Nói xong, cậu thúc mạnh vào.
Thứ khổng lồ kia thúc thẳng vào trong cổ họng khiến cô muốn nôn khan, lại cố gắng mở rộng miệng, sợ răng đụng phải gậy thịt của cậu, khóe miệng như sắp bị xé rách.
Hà Trạch Thành sung sướng thở hổn hển, đầu ngửa ra, thoải mái nhắm mắt lại, không để ý đến cô gái dưới thân hít thở không nổi, cứ hung hăng thúc về phía trước.
Cậu chỉ có một mục đích.
Chịch cô Chịch cô cả đời Trói cô vào bên cạnh để chịch bất cứ lúc nào Tiếng nghẹn ngào của Lâm Ấm càng lúc càng lớn, Hà Trạch Thành rốt cuộc cũng nhìn cô, vỗ vỗ nâng mặt cô lên, để lộ hai cái răng nanh nói "Ngoan, liếm cho tôi bắn ra thì tôi để em bài tiết." Lâm Ấm ngây người nhìn bộ dạng này của cậu, nhã nhặn không tưởng tượng nổi, thả lỏng bụng căng đaụ Cô gật đầu, đôi mắt ngập tràn nước, bắt đầu ra sức liếm láp, để cậu vào sâu trong cổ họng.
Chỉ cần có thể để cô bài tiết thứ ấy ra thì cô làm gì cũng được Hà Trạch Thành sung sướng thở dài một tiếng, hưởng thụ đãi ngộ này.
Cô liếm tới lưỡi và miệng đều chua, trong miệng đã có vị rỉ sét, là máu của cô.
Liếm gần nửa giờ, nghe cậu khoan khoái thở dài, cô căng da đầu nuốt sâu tới tận cổ họng, Hà Trạch Thành sung sướng bắn thẳng ra.
Tinh dịch đậm đặc kia không chờ cô nuốt xuống đã bắn thẳng vào trong thực quản của cô.
Cậu híp mắt, rút gậy thịt còn chưa mềm ra, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ toàn nước mắt của cô hỏi "Đồ của chủ nhân ăn ngon không?" Lâm Ấm gật đầu, khàn giọng lấy lòng "Ăn ngon..
ăn ngon Đồ của chủ nhân ăn rất ngon " Khóe miệng của cậu giương cao lên "Đã ăn ngon thì ngày nào cũng phải ăn, biết không?" Lâm Ấm cứng đờ, ngày nào cũng phải khẩu giao cho cậu thì cô sẽ chết Khóe miệng của cậu bỗng kéo căng, Lâm Ấm vội vàng gật đầu "Biết, biết ạ Ngày nào nô lệ cũng muốn ăn " "Vậy mới ngoan." Hà Trạch Thành trở mặt như lật sách, lại lộ ra hai cái răng nanh kia.
Lâm Ấm cúi thấp đầu không khỏi rùng mình một cái "Chủ nhân..
có thể để nô lệ thải ra không?" Hà Trạch Thành hài lòng nhíu mày "Có thể." Lâm Ấm cực kỳ vui mừng, bị cậu kéo vòng cổ bò sấp đi tới phòng vệ sinh.
Cô quỳ gối trước bồn tắm lớn, nhìn thấy cậu lấy từ trong tủ chứa đồ ra một khay thức ăn cho chó, khiếp sợ nhìn cậụ Hà Trạch Thành để khay đựng thức ăn cho chó ở bên dưới tiểu huyệt của cô, vỗ vỗ cái bụng phồng lên của cô "Trong này đều là tinh hoa của tôi, phải giữ lại cho tôi có biết không?" Lâm Ấm cắn chặt môi dưới "Dạ..
chủ nhân." "Ngoan." Cậu vuốt ve đầu của cô, luồn tay vào tiểu huyệt cô.
"Bặc" một tiếng, cái nút bị rút ra, những thứ trong cơ thể cô tranh nhau chảy ra, toàn bộ rơi vào trong khay đựng thức ăn cho chó màu bạc.
Lâm Ấm thoải mái thở ra tiếng, hai chân không có sức nhưng lại không dám cử động, cố chống đỡ thân thể, cúi đầu nhìn thứ màu trắng kia không ngừng chảy ra, mùi tanh phả vào mặt, ..
Hà Trạch Thành ấn bụng của cô, bên trong hiển nhiên còn nhưng bị kẹt trong tử cung không chảy ra được, khóe miệng càng lộ ra nụ cười ngông cuồng hơn.
"Muốn bài tiết thứ bên trong ra sao?" Cậu hỏi, ngữ khí rất nhẹ nhàng.
Lâm Ấm vội vàng gật