Chương 11
đầu "Muốn Cầu xin chủ nhân giúp đỡ " "Được." Cậu cũng đồng ý rất thoải mái "Quỳ xuống, chổng mông về phía tôi." Lâm Ấm vội vàng làm theo, mà trước mắt của cô chính là khay đựng thức ăn cho chó chứa đầy tinh dịch và dâm dịch.
Bàn tay lớn của Hà Trạch Thành vuốt ve mông cô, cô có một dự cảm chẳng lành.
"Muốn tôi giúp em bài tiết ra thì phải ăn hết những thứ kia Biết không?" Lâm Ấm giật mình.
Cô không muốn bài tiết nữa, được không?
"Hả?" Tiếng nói hung dữ của cậu vang lên, tát mạnh một cái lên mông cô.
Trước đó còn chưa lành, bây giờ lại tát một cái, chắc chắn là cực kỳ đau đớn.
"Biết..
nô lệ biết " Cô khóc, Hà Trạch Thành ấn đầu cô xuống, ra lệnh "Ăn cho tôi " Mùi tanh phả vào mặt, Lâm Ấm nhắm chặt mắt lại, lè lưỡi liếm láp.
"Chát" Lại một cái tát, Hà Trạch Thành hung ác nói "Tôi muốn nghe tiếng em ăn Ăn từng ngụm từng ngụm cho tôi Đồ của chủ nhân ăn không ngon sao " "Ăn ngon Đồ của chủ nhân ăn ngon ạ " Cô vội vàng nói.
Đừng đánh nữa Cô đau quá rồi Đau quá Lâm Ấm nhận lệnh húp nuốt, kiềm chế cơn buồn nôn, giống như được ban thưởng, nuốt từng ngụm từng ngụm dịch thể kia.
Hà Trạch Thành cười toét miệng, ngón tay thon dài vạch tiểu huyệt cô ra.
Thật chặt, rõ ràng trước đó vừa mới chịch Quả nhiên trời sinh là đồ dâm đãng để cậu chịch Cậu ấn âm vật của cô, Lâm Ấm thở hổn hển, cơ thể xuất hiện phản ứng sinh lý, trong miệng Hà Trạch Thành không ngừng mắng cô là đồ dâm đãng, sau đó tuốt thẳng cây gậy thịt của mình, tàn nhẫn nhét vào "Ah " "Chát" Cậu tát vào mông cô một cái, hung dữ nói "Kêu la cái gì, ăn hết cho tôi " "Ah vâng..
Tiếng sì sụp lại vang lên, Hà Trạch Thành quỳ trên mặt đất, đỡ hai bờ mông trắng mịn của cô rồi véo véo, thoải mái nhắm mắt lại.
Một tiếng nước chảy vang lên, gõ vào bụng của cô, Lâm Ấm khó tin mở to hai mắt, mùi khai của nước tiểu càng ngày càng nồng, cô càng thêm khẳng định.
Cậu tiểu trong bụng cô "Đừng " Cô thét lên chói tai, chịu không nổi nỗi sỉ nhục này, bò thẳng về phía trước.
Ánh mắt Hà Trạch Thành tối sầm lại, túm lấy bắp đùi cô kéo lại rồi phát mạnh vào mông cô.
"Dám tránh?
Xem ra tôi đối với em quá tốt rồi có phải không?
Hả?" Lâm Ấm khóc lớn tiếng, bụng càng lúc càng lớn, còn lớn hơn cả trước đó "Cầu xin cậu đừng mà..
đừng tiểu ở bên trong, ra ngoài đi " Hà Trạch Thành túm tóc cô, còn bấm một cái lên ngực cô, nghiến răng nói "Quên tôi nói gì với em rồi phải không?
Em phải gọi thế nào?
Ngữ khí hung dữ của cậu khiến cô run lên "Thật xin lỗi Xin lỗi chủ nhân Ngài đừng tiểu vào trong bụng nô lệ, cầu xin ngài rút ra " "Ha ha." Cậu cười lạnh hai tiếng, "Vốn là muốn giúp em bài tiết thứ bên trong ra, chỉ là bây giờ xem ra, thứ này không cần bài tiết nữa Kẹp chặt cho tôi Dám để chảy ra một giọt, ngày nào tôi cũng coi em là cái bô đấy " Lâm Ấm khóc lóc lắc đầu, Hà Trạch Thành giống như muốn xé rách da đầu của cô "Làm sao?
Em dám từ chối?" cầu xin ngài, chủ nhân đừng mà.." "Một nô lệ không có tư cách từ chối Cố gắng chịu đựng cho tôi " Cậu nổi giận quát, tức giận ấn đầu của cô vào trong khay đựng thức ăn cho chó "Ăn