Thuyền trưởng của phòng điều khiển tổng ngửa đầu nhìn một cái xúc tu to lớn nhô lên từ mặt biển, đánh vào thân của con tàu, kính bên ngoài của phòng điều khiển tổng bị móc cong trên giác hút đánh nát, những mảnh kính vỡ rơi xuống khiến các phím điên cuồng gọi bậy, tiếng hét chói tai của nam nữ, tiếng ngăn tủ rơi xuống đất, tiếng bước chân hoảng loạn
"what fuck đây rốt cuộc là cái quỷ gì vậy? Cthulhu, Cthulhụ." Giọng nói của thuyền trưởng run rẩy, nhìn con quái vật khổng lồ cao đến mấy chục tầng này ngoi lên từ mặt biển, dùng xúc tua bám chặt vào Pearl of the Sea.
Có người đã sợ hãi đến mức bắt đầu gọi mẹ ơi.
Thuyền trưởng cắn răng, nói "Dùng thuyền cứu nạn "
Trên boong tàu một cảnh hỗn loạn, chỗ sân bay.
Máy bay trực thăng chỉ có hai chỗ ngồi, chỉ có hai dây an toàn, Trịnh Thành Tắc hơi do dự, Thiện Thiện cười.
"Thành Tắc?"
"Ừm?" Trịnh Thành Tắc đang khẩn cấp mở cửa điều khiển ra.
"Tôi cũng đã thi bằng lái trực thăng."
Thiện Thiện một chân đạp anh ta xuống dưới, cô là dân tập gym quanh năm, chút sức lực này vẫn có. Trịnh Thành Tắc ngã đúng vào mép boong tàu, nhất thời không bò dậy được, phía dưới là khu vườn hoa trung tâm cao mười mấy tầng lầu, nếu ngã xuống như thế này, chỉ sợ sẽ bị cột leo thẳng đứng đứng hướng thẳng lên trên chọc thủng, cho nên Thiện Thiện do dự một chút, sau đó bị người giơ ghế đánh ngã xuống đất.
"A Tắc, chúng ta đi thôi.." Hai người lên trực thăng.
Cánh quạt hoạt động, sức gió rất lớn, Thiện Thiện bất lực ngã lên mặt đất, không mở mắt ra được. Thắng làm vua thua làm giặc, không có gì để nói, lúc này cô bỗng nhiên nhớ đến lời nói mà ông nội nói với cô trước đây
"Thiện Thiện, trái tim con, quá mềm yếu, khụ, đây không phải là chuyện xấu, yêu người khác trước khi yêu bản thân mình, việc này rất tốt.. Nhưng Thiện Thiện à, con quá hiếu thắng rồi, ông, khụ, khụ, ông nội lo lắng con sẽ sống rất vất vả.." Tiếng thở dài của người già, tràn ngập nhớ mong.
Ông nội nằm ở trên giường bệnh, bàn tay khô khốc nhưng ấm áp sờ lên mặt cô, nghĩ đến đây, Thiện Thiện cảm thấy buồn và áy náy, cô dường như không có cách nào sống tốt giống như ông nội chờ mong.
Thân con tàu nghiêng nhiều hơn, "Ping " như là âm thanh do thứ gì đập vào, tiếng gầm thật lớn của tầng lầu bị sập vỡ vụn, xúc tu rất lớn đóng sầm boong tàu, các móc câu vươn ra, máu và thịt bay tứ tung, mấy xúc tu sắc bén to lớn kéo dài một đường, mũi nhọn cuối cùng cũng đụng tới cơ thể mềm mại đang lăn xuống nghiêng theo boong tàụ Các móc câu của miệng hút thu lại một cách cẩn thận, cố gắng hết sức phóng ra những xúc tu mềm khóa Thiện Thiện lại.
Đã tìm được người muốn tìm, con quái vật khổng lồ dưới biển sâu này thỏa mãn lật ngược con tàu khổng lồ, đưa bảo tàng của cô lặn sâu xuống biển, trên mặt biển, thuyền cứu nạn tản ra giống như cánh hoa bồ công anh.
Lời tác giả
Quái vật không biết tên №ξǘλβnǘλβnは& Vợ ơi, anh đến tìm em
Dưới đáy biển sâu không có một tia ánh sáng, làn váy đỏ tươi của Thiện Thiện giống như là một đóa hoa mẫu đơn nở rộ trong bóng đêm, ngoại trừ khuôn mặt bị lộ ra bên ngoài thì các bộ phận còn lại của cơ thể đều bị quấn chặt lấy một cách dịu dàng.