⬅ Trước Tiếp ➡
Khi bị cuốn vào trong biển Thiện Thiện sặc mấy ngụm nước rồi hôn mê bất tỉnh, tay cô quơ quào trong nước trong vô thức, với áp suất cao như vậy dưới đáy biển, hơn nữa lại không có không khí để hô hấp, cô sắp chết đến nơi rồi.
Mặc dù bây giờ quái vật còn chưa hiểu rõ nên nuôi một con người như thế nào, chỉ là giữ chặt lấy vật nhỏ mềm mại một cách thật cẩn thận, cảm nhận được mạng sống của cô càng ngày càng mỏng manh, nó lo lắng, khuếch trương sức mạnh vô danh, dòng nước dưới biển sâu trở nên xao động, như là bị lốc xoáy hút vào, quái vật mang theo bảo vật của nó lao vào trong dòng nước.
"Soạt "
Lúc trước rõ ràng còn ở dưới biển sâu cả trăm mét, cách đất liền gần nhất đến cả hàng chục ngàn dặm Anh, thế mà dường như vượt qua mặt biển chỉ trong nháy mắt, cơ thể nặng nề của quái vật rơi trên bãi biển cát bạc trắng, nhìn có vẻ hơi vụng về, nó cuốn Thiện Thiện vào cơ thể của mình, lặng lẽ chờ đợi.
Vùng biển bên ngoài giống như bị gió lốc thổi qua, những người trên chiếc thuyền cứu sinh nhỏ bé giãy giụa cầu cứu một cách khó khăn, không có bất cứ thiết bị không dây nào có thể nhận được tín hiệu, giống như bị lưu đày đến vùng đất lạ.
Chờ khi Thiện Thiện tỉnh lại, cô phát hiện mình đang nằm trong một núi thịt, bức tường thịt màu đỏ tím sẫm vây quanh cô, bộ váy màu đỏ mặc trên người lúc trước cũng trở nên rách nát, Thiện Thiện thở dốc hổn hển từng hơi, tay sờ trên mặt đất, phát hiện đó cũng là nơi kỳ dị, bức tường thịt hơi nhúc nhích.
Diệp Thiện Thiện vô cùng hoảng sợ, cô không biết rõ tình hình hiện tại, cô.. đã chết rồi sao, cô nhớ con tàu bị lật rồi, Pearl of the Sea mấy trăm nghìn tấn.. Vậy bây giờ cô đang ở địa ngục sao? Thiện Thiện nhéo vào mình một cái, đau đến phải xuýt xoa một hơi.
Cô còn sống?
Con quái vật thấy cô cuối cùng cũng đã tỉnh lại, cũng "tò mò" sờ tới sờ lui, nó rất vui mừng, xem ra là một giống cái đầy sức sống, dáng vẻ vươn xúc tu ra sờ sờ vào chỗ đó lại đáng yêu như vậy, nó hát ra một tiếng trầm trồ tán thưởng, giống như tiếng cá voi gáy, Thiện Thiện bị âm thanh xa xăm giống như từ thời cổ xưa truyền đến làm sợ hãi.
Bức tường thịt nhúc nhích, vươn ra những xúc tu giống như bạch tuộc, đương nhiên là to hơn mấy chục lần, khi những xúc tu tím sẫm có vằn này lao về phía cô, Thiện Thiện sợ hãi.
Đây là thứ quỷ quái gì vậy Thiện Thiện nghĩ, cô quỳ gối trên mặt đất lùi lại phía sau, dùng tay cào cấu bức tường thịt một cách liều mạng, kết giới kiên cố không thể bị đạn xuyên qua lại dễ dàng bị cô móc ra, thứ màu xanh nhạt giống như máu chảy xuống dưới.
Nhưng mà đào ra một cái hố chỉ to bằng lòng bàn tay, sao có thể khiến cô chạy trốn đến đâu chứ.

⬅ Trước Tiếp ➡