⬅ Trước Tiếp ➡

Mạnh Kinh Huy phấn khởi, mà Hà Cửu Vi lười nhác vô lực hình thành sự tương phản rõ ràng.
"Không sao, hai ngày này em muốn ngủ một giấc... A "
Hà Cửu Vi xoay người, vừa nói vừa mở to đôi mắt ngây thơ, nhìn thấy một người cao lớn đứng bên giường của cô
"Sao vậy? Cửu Vi? "
Người bên kia điện thoại đột nhiên khẩn trương, Hà Cửu Vi trừng mắt về phía nam nhân, khôi phục ngữ khí.
"Thiếu chút nữa bị té, không có việc gì, em tắt máy trước."
Hà Cửu Vi nhìn Trình Nghị đầy khinh bỉ.
"Chú càng ngày càng không quy củ."
Trình Nghị mặt không thay đổi, ngữ khí cung kính.
"Tiểu thư nên rửa mặt dùng điểm tâm."
Vẻ mặt không biểu cảm, Hà Cửu Vi sẽ tin tưởng hắn mới là lạ
Cô xoay người xuống giường.
"Về sau không được tôi cho phép, chú không được vào phòng của tôi. Nghe rõ?"
Hà Cửu Vi cũng không quan tâm.
Cô nhẹ cúi đầu, đi ngang qua Trình Nghị, không nghĩ bị hắn dắt mũi
Trình Nghị kéo cánh tay của cô hướng vào trong lòng mình mà ôm, cánh tay hữu lực đem cô ôm gắt gao.
Hà Cửu Vi nháy mắt nổi giận, Trình Nghị siết chặt ngực của cô Rất đau
"Chú buông tay ra "
"Tiểu thư đã quên sự việc ngày hôm qua sao?"
Trình Nghị áp sát tai của Hà Cửu Vi, ấm áp mà ướt át làm cho Hà Cửu Vi mềm thân mình.
"Chú buông tay ra trước "
Gia hỏa này sao càng ôm càng chặt? Đau a
"Tiểu thư trả lời vấn đề tôi hỏi trước đã."
Trình Nghị cảm thụ được trước ngực hai luồng mềm mại, thật là mất hồn.
"Tôi không quên Chú làm đau tôi, chú buông ra "
Trình Nghị lúc này mới nghe lời mà buông tay, không cho Hà Cửu Vi cơ hội chạy thoát, làm cô đối diện với mình.
"Tiểu thư thẹn thùng sao?"
"Tôi mới không thẹn thùng "
Hà Cửu Vi bị chọc giận tới đỏ mắt, căm tức nhìn Trình Nghị.
"Chúng ta có thể coi chuyện ngày hôm qua như không xảy ra, được không? "
Vừa nghe Hà Cửu Vi cùng chính mình phân rõ quan hệ, đồng tử của Trình Nghị co rụt lại, nguyên bản có dục vọng muốn đùa giỡn cùng cô, trong nháy mắt biến mất không thấy, cúi đầu cắn xé môi.
Hà Cửu Vi bắt đầu điên cuồng giãy dụa, thân thể không có quy luật vặn vẹo. Cho dù có như vậy, Trình Nghị cũng cứng rắn không buông.
Cảm nhận được gậy thịt đứng vững như phiến lửa nóng, Hà Cửu Vi mới ngưng giãy dụa.
Hôn hôn liền nếm được hương vị ẩm ướt, mặn chát mà nóng bỏng, Trình Nghị sửng sốt, công chúa của hắn đang khóc.
"Được, tôi không khi dễ em, em đừng khóc ..."
Hôn những giọt nước mắt, Trình Nghị hành động như vậy cùng lời hắn nói đi ngược lại
Hà Cửu Vi khó thở cũng không quản nhiều như vậy, ở trong lòng hắn khóc lớn.
"Chú siêu cấp chán ghét Chú khi dễ tôi Chú là vương bát đản "
"Đúng đúng đúng, tôi là vương bát đản, sự tình phát sinh tối hôm qua là bởi vì tôi yêu em "
"..."
Hà Cửu Vi dừng lại .
Trình Nghị thấy cô bình tĩnh trở lại, chậm rãi buông lỏng tay ôm cô, quả nhiên không có chạy trốn.
Hà Cửu Vi hốc mắt hồng hồng.
"Chú có biết không?... Tôi đã có bạn trai ? Chú yêu tôi? Chú yêu tôi mà như thế? Bức tôi thành người dâm đãng chú mới vừa lòng sao "
"Tôi thầm nghĩ chỉ cần ở bên cạnh em, cho dù tôi rất khổ sở, khi em ở trong ngực nam nhân khác, tôi thầm nghĩ cho em nhớ rõ bên cạnh em thủy chung chỉ có tôi Tôi chỉ có yêu cầu này "
"A Nói thực dễ nghe, không phải là muốn làm tôi hả? Chú đi ra ngoài, tôi muốn một mình trong phòng."
"Tiểu thư..."
"Tôi nói đi ra "
Trình Nghị thâm trầm nhìn cô một cái, xoay người rời khỏi.
Hà Cửu Vi ngây người ngồi bên giường, nhìn ngoài cửa sổ.
Mùa thu đến.


⬅ Trước Tiếp ➡