Chương 13
Ngồi hồi lâu, thân thể cứng ngắc, Hà Cửu Vi giật giật bả vai, cô mới phản ứng, thân dưới của cô đã không đau . Xem ra ngày hôm qua... Thuốc mỡ hiệu quả.
Tâm lại bắt đầu mềm.
Nghĩ đến đây, Hà Cửu Vi cười lạnh một tiếng, dễ dàng mềm lòng như vậy, chính mình lúc nào cũng bị người bài bố cũng không kì lạ.
Hà Cửu Vi gần đây cảm thấy ngực trướng đau, vốn nghĩ rằng qua một khoảng thời gian sẽ tốt lên, nhưng đau đớn lại càng táo tợn, không giảm bớt.
Lên mạng tra xét chứng bệnh, đáp án cuối cùng đều là nên đến bệnh viện.
Kỳ thực nếu không có câu này, Hà Cửu Vi cũng dự tính đến bệnh viện, bởi vì trên mạng phân tích làm cô thấy mình cách tử vong đã không xa, cô sợ nha ...
Hôm nay là thứ Ba, người xem bệnh cũng không nhiều, Hà Cửu Vi cầm tờ giấy, không đợi lâu liền nghe được số thứ tự của mình.
Hà Cửu Vi đứng dậy đi qua, y tá vừa thấy cô, đầu tiên là kinh diễm, sau lại bĩu môi, vẻ mặt coi thường, tùy tiện chỉ.
"Hà Cửu Vi. Vào đi."
Khi cửa khép lại, Hà Cửu Vi mơ mơ màng màng nghe được một câu
"Lại có một sắc nữ muốn thông đồng với bác sĩ "
Hà Cửu Vi không hiểu, đi đến bàn công tác, ngồi xuống liền nghe được giọng nói làm cho người nghe xong quả thực muốn mang thai. Hình dung không chút khoa trương, ít nhất sau khi nghe được cô lập tức đỏ mặt.
"Hà Cửu Vi? Thân thể có vấn đề gì?"
Cô thấy được trên bàn có biển hiệụ
' Vượt Minh Chủ nhiệm nhũ tuyến ngoại khoa'
Tên cũng thật dễ nghe, Hà Cửu Vi chậm rãi nghiêng đầu, muốn nhìn thấy khuôn mặt bị che đằng sau máy tính...
"Hà Cửu Vi?"
"Dạ?"
Hà Cửu Vi bị hoảng sợ, lập tức ngồi ngay ngắn.
"Thân thể có vấn đề gì?"
"Ách... Tôi ngực... Ngực đaụ.."
Nói thật là rất khó để mở miệng , Hà Cửu Vi dừng một chút.
"Đau thật nhiều ngày ..."
Nói xong cô cúi đầu càng thấp, hai tai dần đỏ lên.
"Đem y phục cởi ra."
Trước mặt đột nhiên có cái bóng thoáng qua, là Vượt Minh đứng lên, Hà Cửu Vi chưa kịp nghĩ nhiều, bị lời nói của bác sĩ trực tiếp làm sợ tới mức mạnh mẽ ngẩng đầụ
"A?"
Rốt cục nhìn thấy khuôn mặt của hắn, Hà Cửu Vi nghĩ trong lòng.
Đó là khuôn mặt như thế nào?
Những tia sáng mặt trời bên ngoài cửa sổ cũng không chói mắt như hắn, mi mục như họa, mũi cao thẳng, đôi môi mím lại, thân thể tỷ lệ hoàn mỹ.
Khó trách cô y tá ngoài cửa lại hiểu lầm cô là cố ý đến xem bệnh ...
"Đem y phục cởi ra, kể cả nội y."
Những lời này đem Hà Cửu Vi kéo về hiện thực, cô giương mắt nhìn Vượt Minh một cái, ở trong lòng âm thầm giúp mình bơm hơi.
Không có việc gì Đến khám ngực làm sao có thể giấu giếm ngực
Cô vừa nhắm mắt vừa động thủ, Hà Cửu Vi đem bộ áo lông cởi ra.
Không khí truyền đến cô không nhịn được mà run rẩy, Hà Cửu Vi chà xát cánh tay đã nổi da gà, cúi đầu tiếp tục cởi nội y.
Cô ngượng ngùng nên không nhìn Vượt Minh, vì thế Vượt Minh trắng trợn không kiêng nể dừng lại ở làn da trắng nõn như ngọc cùng bộ ngực đầy đặn bộ của cô.
Kỳ thực Vượt Minh đã sớm thấy Hà Cửu Vi, khi cô vào trong, hắn liền chú ý tới.
Cô dường như rất thẹn thùng, thời điểm vào cửa vẫn luôn cúi đầu, cho dù mặc bộ áo lông rộng thùng thình cũng có thể nhìn ra những đường cong trên thân thể của cô.
Khi nghe được giọng nói của cô, Vượt Minh dưới bụng căng thẳng, trong đầu hiện lên hình ảnh cô trần trụi cùng hắn mây mưa thất thường...
Hà Cửu Vi không biết tình huống, bằng không có bác sĩ nào không hỏi rõ ràng liền trực tiếp kêu người ta cởi quần áo?
Như vậy cũng tốt.