⬅ Trước Tiếp ➡
Anh bỗng nhiên nhớ đến tình cảnh đêm hôm đó, yết hầu di chuyển lên xuống, bỗng nhiên cảm thấy cả người khô nóng.
Ân Dĩ Mặc trong lòng căng thẳng, anh không nhìn nổi nữa, liền đứng dậy đi vào phòng bếp rót một ly nước, rồi đi trở lại phòng khách.
Kết quả anh vừa bước vào phòng khách, cũng đúng lúc cửa phòng tắm được cô vặn mở ra.
Nữ nhân có mái tóc đen nhánh, được túm lại cột cao trên đỉnh đầu, có vài sợi tóc rơi trước ngực, ngẫu nhiên còn có giọt nước theo sợi tóc rơi xuống. Trên người đang mặc một chiếc áo sơ mi sọc màu xanh lam rộng thùng thình, cúc áo trước ngực cài lung tung, độ dài của áo vừa vặn che phủ bắp đùi, để lộ ra một đoạn bắp chân trắng nõn, da thịt trong suốt sáng bóng.
Hình ảnh này, cực kỳ xinh đẹp.
“Ân…Ân tổng?” Tô Thời Sơ ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc đối diện với ánh mắt của Ân Dĩ Mặc , cô hận không thể cắn đứt lưỡi của mình.
Vừa rồi ở trong phòng dành cho khách cô không tìm được công tắc đèn, thế nên cô dứt khoát chọn bừa một cái trong tủ quần áo, chờ đến khi mặc vào xong cô mới phát hiện đây là một cái áo sơ mi năm.
Trước khi cô ra khỏi phòng tắm, đã cố ý gọi Ân Dĩ Mặc vài tiếng, nhưng mà vừa đúng lúc anh ở trong phòng bếp nên không đáp lại, Tô Thời Sơ cho rằng anh đã về phòng nghỉ ngơi, cho nên mới đánh liều bước ra.
Ánh mắt của người đàn ông lập tức gì quang cảnh trước mắt là lập tức trở nên nóng bỏng mà thâm thuý.
“Ân tổng, tôi, tôi trở về phòng trước.” Gương mặt Tô Thời Sơ đỏ bừng, cô chú ý đến tầm mắt của người đàn ông, bỗng nhiên có một loại dự cảm không tốt truyền đến, hận không thể ngay lập tức xông vào phòng dành cho khách ngay lập tức.
Nhìn bóng lưng nữ nhân hoảng hốt muốn chạy trốn, đáy mắt Ân Dĩ Mặc trầm xuống, thân mình vừa động đã chặn ngay ở trước cửa phòng dành cho khách.
“Quyến rũ tôi xong liền muốn bỏ chạy?”
Nghe được giọng nói khàn khàn của Ân Dĩ Mặc , cả người Tô Thời Sơ căng thẳng, ngẩng đầu nhìn đối phương.
Gương mặt của người đàn ông bị bóng tối che khuất, cô không thấy rõ vẻ mặt của anh, chỉ có thể thấy một đôi mắt đen nhánh dài hẹp.
“Ân tổng, hiện tại cũng đã muộn rồi, nên nghỉ ngơi thôi.” Tô Thời Sơ vội vàng túm lấy vạt áo, cố gắng che lại thêm càng nhiều bộ phận.
Chính vì kéo như vậy, quả thật phần đùi được che lại không ít, nhưng cúc áo trước ngực lại lập tức bung ra vài cái, bắn ra ngoài.
Nhất thời trong phòng rơi vào yên tĩnh.
Tô Thời Sơ Mẹ nó, cũng thật là xấu hổ…
Cô nuốt nuốt nước bọt, một lần nữa lấy hết can đảm đối mặt với người đàn ông.
Giờ phút này thân hình người đàn ông cao lớn, từ trên cao nhìn xuống cô, ánh mắt đen sâu thăm thẳm, nương theo ánh đèn ấm áp yếu ớt, Tô Thời Sơ có thể nhìn thấy đôi môi anh hơi sáng bóng.
“Ân tổng, áo sơ mi này, rất mắc sao?” Tô Thời Sơ mở miệng, có chút khóc không ra nước mắt, muốn ngẩng đầu hỏi trời nhưng nói không nên lời.
Trong tiểu thuyết, quần áo của tổng giám đốc không phải đều có giá hàng trăm nghìn đô la sao, rồi được làm thủ công sao, nhưng sao cái áo cô chọn chất lượng lại kém như vậy? Cái áo này với cái áo kém chất lượng cô mua trên mạng chỉ có giá mấy chục ngàn, giá mấy chục ngàn mà còn miễn phí vận chuyển nữa thì có chất lượng gì đây?
“Rất mắc.” Trong đáy mắt Ân Dĩ Mặc loé lên vẻ tinh nghịch, anh không ngờ đến vào lúc này, người phụ nữ này vẫn còn nghĩ đến vấn đề tiền bạc.
Nghe được anh trả lời, Tô Thời Sơ liền đề phòng, bất chấp tình cảnh bối rối hiện tại, vẻ mặt cô cảnh giác hỏi “Có bao nhiêu con số?”
⬅ Trước Tiếp ➡