Ân Dĩ Mặc mím môi, nhìn thấy cảnh xuân đang hiện rõ trước mắt, nhưng vẫn nghiêm trang tính toán giá của áo sơ mi, trong khoảng thời gian ngắn, anh không có cách nào đoán được suy nghĩ của nữ nhân trước mắt rằng cô thật sự để ý đến giá của áo sơ mi, hay chỉ đang cố gắng thu hút sự chú ý của anh.
Anh cúi đầu, nhìn thấy sườn mặt trong bóng tối của Tô Thời Sơ.
Tóc cô còn có chút ẩm ướt, dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm quyến rũ mê người, nhịp tim anh vốn đang đập ổn định, lại một lần nữa đập loạn nhịp.
Lại nhớ đến đêm đó, đồng tử Ân Dĩ Mặc co lại một chút.
“Yên tâm đi, cô có thể trả được.” Yết hầu Ân Dĩ Mặc chạy lên chạy xuống, anh không cho nữ nhân thời gian phản ứng, đã đánh úp ôm ngang cô lên.
Tô Thời Sơ hoảng sợ kêu lên một tiếng, muốn giãy giụa, lại sợ ngã từ trong ngực anh xuống, đành phải nín thở, ôm chặt cổ anh.
Một trận trời đất quay cuồng, Tô Thời Sơ chỉ cảm giác được mình đã nằm trên một cái giường lớn cực kỳ mềm mại, không đợi cô tập trung tinh thần quan sát xung quanh, thân hình người đàn ông đã đè xuống, nhất thời che khuất ánh đèn.
Khoảng cách giữa hai người được kéo gần, nhìn gương mặt anh tuấn được phóng đại trước mặt, môi Tô Thời Sơ khẽ mở ra, trong khoảng thời gian ngắn lại quên mất tình cảnh xấu hổ của mình.
Ngoại trừ những thứ khác không nói, gương mặt này của Ân Dĩ Mặc , đúng là thật sự khiến người khác thần hồn điên đảo.
“Đang nhìn cái gì?” Ân Dĩ Mặc cười như không cười nhìn chằm chằm người phụ nữ bên dưới, có chút không vui nhìn nàng vào lúc này mà còn có thể phân tâm.
Tô Thời Sơ mím môi, trực tiếp nói ra suy nghĩ trong lòng mình “Tôi đang nhìn gương mặt đẹp trai của anh.”
Đáy mắt Ân Dĩ Mặc hiện lên vẻ kinh ngạc, khóe môi càng kéo rộng hơn “Tô Thời Sơ, câu này của cô, cũng không thể khấu trừ tiền áo được đâụ”
“Tôi biết.” Tô Thời Sơ nghe anh nhắc đến tiền, trong nháy mắt sắc mặt có chút méo mó, cũng không còn tâm trạng để thưởng thức mỹ nam nữa.
Muốn tiền thì không có, cần mạng thì có một cái, hơn nữa vốn đã đồng ý với Ân Dĩ Mặc là sẽ sinh con cho anh, đây là nội dung của hợp đồng, cô không cần phản kháng.
Nghĩ như vậy, cô ngưỡng cổ lên, dáng vẻ không sợ chết, đại nghĩa lẫm liệt.
Ân Dĩ Mặc nới lỏng cổ áo Tô Thời Sơ, vừa chuẩn bị cởi nút áo còn lại của cô thì chú ý thấy hai mắt cô nhắm chặt, đôi môi còn có chút run rẩy, động tác đột nhiên dừng lại giữa không trung.
Tô Thời Sơ nhắm hai mắt thật lâu, không cảm nhận được động tác tiếp theo của Ân Dĩ Mặc , thử thăm dò mở một con mắt, rồi lại mở tiếp con còn lại.
“Ân… Ân tổng?” Tô Thời Sơ nhìn thấy Ân Dĩ Mặc một tay chống giường, đang ung dung nhìn cô, nhất thời hai má Tô Thời Sơ nóng lên
“Anh đang làm gì vậy?”
Ân Dĩ Mặc đem tất cả vẻ mặt của nàng thu vào đáy mắt, chỉ cảm thấy nữ nhân này có biểu cảm rất phong phú, dù là thẹn thùng xấu hổ hay sợ hãi, mỗi vẻ đều có loại phong tình khác nhaụ
“Tôi đáng sợ như vậy sao?” Ân Dĩ Mặc sờ sờ cằm, cảm giác xúc động khó hiểu vừa rồi cũng tiêu tán hết, anh xoay người một cái, nằm xuống bên cạnh cô, không chạm vào cô nữa.
“Cô không cần phải ngủ phòng dành cho khách, nếu mẹ tôi biết tôi với cô chia phòng ra ngủ, đoán chừng lại sẽ xảy ra không ít chuyện.” Giọng nói của người đàn ông từ phía bên cạnh truyền đến, không chút cảm xúc.
“Yên tâm, tôi sẽ không chạm vào người cô.”
Nhìn thấy không phát sinh chuyện trong suy nghĩ của mình, lại còn nhận được lời hứa của anh, Tô Thời Sơ có chút ngoài ý muốn.
Xác định quả thật anh không có ý định đụng vào mình nữa, Tô Thời Sơ thở phào nhẹ nhõm, đặc biệt như trút được gánh nặng, vui vẻ túm lấy chăn trùm lên người, yên ổn nhắm hai mắt lại.