Ba người nói chuyện với nhau, vừa cười vừa khóc, cứ thế cho tới đêm. Nhìn sảnh lớn đen kịt và ba chiếc bóng lờ mờ treo trên bàn trong bóng tối, Ngôn Hội nghĩ đến chuyện ngày mai mình cũng sẽ bị treo lên đó nên không tài nào ngủ nổi, cô quyết định chủ động bảo hai người kia để cô canh gác đêm nay.
Hai người kia cũng hiểu tâm trạng của cô nên đồng ý yêu cầu đó, căn dặn cô vài câu rồi nằm xuống ngủ.
Cô ngồi một mình, vừa khó chịu vừa nghĩ đến chuyện trước kia. Khi nhớ đến một vài sự kiện làm cô có ấn tượng sâu sắc trong trí nhớ, cô lại không kìm được lau nước mắt. Giờ sắp chết đến nơi rồi, cô mới hối hận vì mình chưa từng đối xử tốt với bản thân lấy một làn. Nếu như hồi học tiểu học, cô đừng ham chơi đến vậy, nếu như hồi học trung học, cô đừng để ý tới gia đình mà hãy cứ chăm chỉ học tập thì liệu ngôi trường mà cô theo học hay công việc tương lai của cô và chuyến du lịch này liệu có thay đổi không..
Cô hối hận vì mỗi một quyết định trong đời cô trước đây, hi vọng hiện tại chỉ là một giấc mơ, khi tỉnh giấc cô sẽ thấy mình vẫn còn đang ngồi ở bàn của mình tại trường tiểu học, bị viên phấn của giáo viên ném trúng đầu.
Đúng lúc này, bỗng nhiên đèn bật sáng, mãi tới khi chiếc lồng được mở ra, Ngôn Hội mới hoàn hồn, cô lập tức co người lại, nhìn người đang đứng trước lồng.
Lão Lục ra dấu "xuỵt", bảo cô im lặng, sau đó, anh vươn tay về phía cô.
Thế nhưng, cô đấu tranh tư tưởng rất lâu mà vẫn không thể nhúc nhích nổi dù chỉ là một chút. Anh lo lắng ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, bắt lấy cổ tay cô, muốn lôi cô ra ngoài. Ngôn Hội cho là anh muốn giết mình nên nắm chặt lấy chiếc lồng, kéo thế nào cũng không chịu ra ngoài.
Lão Lục chật vật chui người vào lồng, tách bàn tay cô ra khỏi chiếc lồng. Ngôn Hội thấy hai tay của mình đều sắp bị đối phương khống chế, cô đang định mở miệng la lên thật to thì anh vội xoay tay lại, che miệng cô: "Xuỵt!"
Chỉ cần một bàn tay của anh đã có thể nắm chặt hai cổ tay cô, bịt miệng cô rồi ôm cô vào lòng mình: "Đừng lên tiếng, nếu không bọn họ xuống đây thì cô sẽ bị ăn sạch đấy."
Nghe vậy, Ngôn Hội ngước mắt lên nhìn về phía anh, nghĩ đến chuyện mấy ngày nay chưa bao giờ thấy anh ăn thịt người, cô hơi bình tĩnh lại. Tuy nhiên, ngay sau đó, cô lại nhớ đến dáng vẻ của anh khi giết người, không nhịn được bật khóc.
Thấy cuối cùng cô cũng chịu nằm yên trong ngực anh, không giãy giụa nữa, Lão Lục buông lỏng tay che miệng cô ra, nghiêm túc nhắc lại với cô: "Đừng kêu lên đó." Sau đó, anh bỏ hẳn tay ra khỏi miệng cô.
Cô không biết anh muốn làm gì, cơ thể cô cứng lại trong ngực anh, cô mở to mắt nhìn anh đầy hoảng sọ.
Đây cũng là lần đầu tiên anh đối mặt với cô ở khoảng cách gần như thế, không hiểu sao trong lòng anh lại hơi bối rối. Anh đưa tay lau nước mắt trên gò má cô, điều chỉnh lại tư thế, bế cô chậm rãi đi ra khỏi lồng.
Anh muốn dẫn cô đi đâu.. Ngôn Hội không dám động đậy, cũng không dám lên tiếng, cứ thế đi theo anh, lén nhìn trộm xung quanh. Anh đi lên tầng, không ngờ anh lại đưa cô lên tầng.