Ngôn Hội khóc sưng cả hai mắt, cô đưa tay lau nước mắt đi, nhưng vừa lau khô lại khóc tiếp vì không thể cầm được nước mắt. Hai cô gái còn lại không biết nên an ủi cô như thế nào, chỉ đành ngồi yên lặng một chỗ.
Cô cứ thút tha thút thít mãi, không biết đã khóc được bao lâu. Bỗng nhiên, một bóng người phủ lên người cô, cô ngẩng đầu lên, không ngờ lại là Lão Lục vừa rồi đã xuống đưa thức ăn cho ba người họ. Lúc này, trên tay anh đang bưng một cái đĩa, anh mở chiếc lồng nhốt cô ra rồi bỏ chiếc đĩa vào trong.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ăn đi."
Ngôn Hội nhìn những miếng không rõ là miếng gì trong đĩa, nhớ đến vừa nãy những người kia cắt thịt mang lên trên tầng, cô lắc đầu, không muốn ăn.
Lão Lục gãi đầu, không hiểu vì sao cô không ăn, anh ngồi xổm xuống lo lắng nhìn cô: "Vì sao?"
Anh thấy cô không ăn gì nên cố ý nấu thêm đồ ăn rồi lén mang xuống cho cô.
"Cái này.." Ngôn Hội run run chỉ tay vào đồ ăn: "Là cái gì?"
"Cá đó."
Sao con cá này nấu lên trông lại kỳ lạ như vậy.. Cô bán tín bán nghi bưng đĩa lên, chọc đũa vào miếng cá: "Không có xương."
"Tôi đã lựa ra rồi." Anh bắt đầu dọn dẹp sạch sẽ chiếc đĩa cô làm rơi lúc trước rồi lấy lại hai cái đĩa kia.
Nghe vậy, Ngôn Hội nhìn về phía anh, cô không tin anh lại biết làm chuyện này. Cô khẩy đũa, một ít nước cá chảy ra, để lộ ra một chút da cá, đúng là cá thật. Cô thở phào nhẹ nhõm, gắp một miếng nhỏ cho vào miệng, không có xương, thịt hơi nhão và nát, đúng là anh đã gỡ xương ra bằng tay..
Lão Lục để đĩa lên bàn xong, bắt đầu quét dọn sảnh lớn, thỉnh thoảng anh lại ngẩng đầu lên nhìn Ngôn Hội, thấy lần này cô ăn ngon miệng như vậy, tâm trạng của anh cũng vui lây, động tác quét dọn cũng nhanh hơn.
Đợi cô ăn xong, anh dọn đĩa mang lên trên tầng.
Ba người đều đã được ăn no, họ ngồi trong lồng nhìn sảnh lớn trước mặt. Sau khi được quét dọn, nơi này không còn nồng nặc mùi máu tươi như trước nữa, trông tổng thể cũng sáng sủa hơn nhiều. Thế nhưng, những người bị treo phía trên mặt bàn nhắc nhở bọn họ nhớ rằng, đây chính là tương lai không bao lâu nữa của bọn họ.
"Ôi, có phải hồi nhỏ, mọi người cũng cảm thấy phân vân, không chọn nổi giữa đại học Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh không?" Bỗng nhiên, không biết ai mở miệng hỏi một câu như vậy.
Hai người bị gợi lại những hồi ức xa xưa rồi chợt mỉm cười. Ngôn Hội dụi đuôi mắt, không hiểu sao chủ đề này cũng có thể khiến cô rơi nước mắt: "Có lẽ đây là vấn đề mà đứa trẻ con nào cũng từng gặp phải."
Cô gái trong chiếc lồng cạnh cô khoa chân múa tay: "Không lừa gì hai người, hồi chưa tốt nghiệp tiểu học, tôi đã nghĩ đến vấn đề này rồi. Thật ra, đêm nào tôi cũng nghĩ, rốt cuộc sau này mình sẽ học trường nào, rốt cuộc giữa đại học Thanh Hoa và đại học Bắc Kinh thì trường nào tốt hơn."
Câu nói này làm Ngôn Hội và cô gái còn lại cười to, cô gái kia nói tiếp: "Chắc có lẽ ai cũng từng bị vấn đề này làm khó khi còn học tiểu học nhỉ.."