⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc cửa sổ ở trên cao trong sảnh lớn tối đi, bốn người đã hơi buồn ngủ. Nhân lúc còn chưa tối hẳn, họ hỏi nhau xem mọi người có còn ổn không, sau đó đề ra một phương án, để một người thức trông chừng, những người khác đi ngủ, đến khi người thức canh chừng buồn ngủ thì sẽ đánh thức một người khác dậy thay ca.
Sau khi đã thống nhất như vậy, ba người nằm trong lồng chuẩn bị đi ngủ.
Trong sảnh lớn chợt vang lên tiếng bước chân.
Sau đó, đèn sáng.
Bốn người lập tức ngồi dậy, cảnh giác nhìn về phía phát ra tiếng động, đằng đó là cầu thang đi lên tầng hai. Tiếng bước chân đang dần dần đi xuống dưới này.
Mấy người đàn ông ở những độ tuổi khác nhau, ngoại hình cũng khác nhau, cười nói đi từ trên tầng xuống.
Bọn họ ngồi vào bàn, một người trong bọn dùng dao cắt một miếng thịt to trên cơ thể của cô gái bị treo lên kia xuống. Cô gái đó đau đớn kêu rên mấy tiếng rồi không còn phát ra âm thanh gì nữa.
Người đàn ông kia dường như không hề nghe thấy tiếng rên rỉ ấy, anh ta để miếng thịt mình vừa cắt xuống lên trên một chiếc thớt mỏng rồi cắt nó thành từng miếng thịt thật mỏng, lần lượt bỏ vào đĩa của những người khác. Bọn họ tưới nước sốt lên miếng thịt rồi cầm đũa lên, nhâm nhi thưởng thức.
Bốn cô gái sợ đến mức người nào người nấy đều khóc nấc lên.
Đám người kia như thể không nghe thấy tiếng khóc và tiếng kêu gào thảm thiết ngay bên cạnh, vẫn vừa ăn vừa cười nói vui vẻ.
"Ồ, Lão Lục vẫn chưa về hả?"
"Vẫn chưa, ngoài trời đang mưa, có lẽ phải tới khuya thì nó mới về đươc."
"Đợi nó mua nguyên liệu về rồi, phải giết một đứa thật tươi để nếm thử mới được."
Nghe bọn họ nói chuyện nhàn nhã cứ như đang nói chuyện thường ngày, bốn người các cô nhìn nhau, sự hoảng sợ ngập tràn trong đôi mắt. Nếu vậy thì xem ra các cô cũng sắp bị treo lên ăn thịt rồi..
Chờ mấy người đàn ông kia ăn xong đi lên tầng, bầu trời ngoài cửa sổ đã đen kịt nhưng không ai trong số các cô gái thấy buồn ngủ. Tiếng nói chuyện rì rầm liên tục vang lên trong bóng đêm, dường như chỉ có như vậy họ mới cảm nhận được hơi người để ngăn bản thân chìm vào cơn tuyệt vọng.
Đến nửa đêm, bốn người không còn gì để nói tiếp nữa nên yên lặng nhìn chằm chằm vào trong bóng tối đen ngòm, không thể thấy nổi bất kỳ điều gì. Cánh cửa lớn nặng nề ở ngay trước mặt bọn họ chợt dịch chuyển rồi được mở ra giữa màn đêm, có tiếng mưa to ở bên ngoài vọng vào và tiếng vật nặng rơi xuống đất.
Một người có thân hình cực kỳ cao lớn, mặc áo mưa, bê một đống đồ dùng hằng ngày lên trên tầng, sau đó lại xuống dưới này, tiếp tục chuyển đồ lên. Sau mấy lần đi lên đi xuống như vậy, anh cởi áo mưa ra, vứt lên mặt bàn, định đi đóng cửa lớn lại.
"Cứu với! Có ai không, bên ngoài có ai không, cứu chúng tôi với!" Thấy anh định đi đóng cửa lại, bốn người nhìn chằm chằm vào cánh cửa ra vào đại diện cho hi vọng sống sót của họ, vội vàng khàn giọng gào thét, cầu cứu.
Người đàn ông nghe thấy tiếng cầu cứu của họ thì khựng lại, đứng cạnh cửa, đưa lưng về phía các cô gái, bàn tay anh giữ lấy cánh cửa nhưng không động đậy.

⬅ Trước Tiếp ➡