⬅ Trước Tiếp ➡
"Lão Lục, mày làm gì đó, sao còn chưa đóng cửa đi ngủ đi?" Một người đàn ông mặc đồ ngủ đứng ở đầu cầu thang, thò đầu xuống hỏi, sau đó tiện tay bật đèn lên.
Lúc này, bốn cô gái mới nương theo ánh đèn, nhìn thấy một chút khung cảnh bên ngoài, bên ngoài chỉ có cây cối, thứ có thể nhìn thấy cũng chỉ có bóng cây, chẳng trách anh không vội đóng cửa lại.
Lúc này, người được gọi là Lão Lục mới chậm rãi đóng cửa rồi khóa lại thật cẩn thận: "Tôi đi tắm rồi đi ngủ ngay đây."
Anh quay người đi về phía bốn cô gái, con dao trong tay anh lướt qua chiếc lồng. Anh chậm rãi đi dọc theo bốn chiếc lồng, cúi đầu nhìn người trong đó giống như đang thưởng thức con mồi vùng vẫy, giãy chết.
Ngôn Hội thấy anh sắp đi đến trước lồng của mình, cô sợ hãi dán chặt người vào lồng, hai tay ôm lấy vai, cơ thể khẽ run lên. Đến khi dao của anh vạch đến lồng của mình, cô bật khóc khe khẽ: "Đừng giết tôi, xin anh đừng giết tôi."
Lão Lục nhìn cô, trên gương mặt tái nhợt đầy nước mắt của cô, hai mắt cô đang nhìn anh không dám chớp mắt, bả vai nhỏ gầy rụt lại. Anh thoáng sửng sốt, bước chân dừng lại mấy giây, hai người họ bốn mắt nhìn nhau một lúc, sau đó anh mới chuyển mắt nhìn đi chỗ khác.
Có vẻ như anh đang suy nghĩ gì đó, anh rụt con dao về, quay người để dao xuống bàn, chống tay lên mặt bàn, bóng lưng mãi không nhúc nhích.
Ngôn Hội khóc nức nở, nhìn chằm chằm bóng lưng anh. Sau khi thấy cuối cùng anh cũng đi lên trên tầng, cô mới dám oà khóc thật to.
Trong cơn đói khát và sự sợ hãi, bốn người bàn bạc kế sách với nhau, thậm chí họ còn hi vọng rằng trên quần áo mình có phụ kiện gì đó có thể tháo ra để cạy khóa, thế nhưng chẳng có gì cả. Trừ quần áo ra, tất cả những thứ khác trên người các cô gái đều đã bị lấy đi.
Tất cả lại chìm vào yên lặng.
Trong sự tĩnh lặng, ngoài cửa sổ đã sáng lên. Trời hửng sáng rồi, có lẽ lúc này ánh nắng đã chiếu khắp tất cả ngõ ngách.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Bọn họ nhìn thứ ánh sáng không thể nào chạm đến ấy không dời mắt, tất cả vẫn không từ bỏ hi vọng. Bỗng nhiên, một cô gái trong số bọn họ nghĩ ra điều gì đó nên nhìn về phía ba người còn lại: "Khi bọn chúng mở chiếc lồng ra, nếu như trên mặt kẻ đó không có gì che chắn thì hãy nhớ phải chọc vào mắt trước, chọc vào mắt là cách ít tốn sức nhất mà lại có thể đối phó với kẻ địch, cả đá vào đũng quần nữa, cách này cũng rất hữu dụng, cả hai cách đều không cần tốn nhiều sức."
Ngôn Hội nhìn bọn họ: "Tôi không dám đâu.. Lỡ như người kia nổi giận, đánh chết tôi thì sao.."
Một người trông khá nhát gan khác cũng cùng chung nỗi lo lắng với cô: "Đúng đó, hơn nữa chúng ta chưa ăn cơm, không phải là không có nhiều sức mà là vốn dĩ đã không còn sức lực gì rồi."
Người vừa mới đưa ra đề nghị khẽ cắn môi, thở dài: "Nhưng cũng nên thử một lần, không thử thì sao biết mình thật sự không làm được? Sao biết mình không tự cứu được mình chứ?"

⬅ Trước Tiếp ➡