⬅ Trước Tiếp ➡
Vì sao..? Đến tận lúc rau đã chín, anh vẫn chưa nghĩ ra.
Ngôn Hội ôm bụng, đói quá, cô rất đói, đã mấy ngày chưa ăn gì, bây giờ ba người bọn họ đều nằm trong lồng trong tình trạng nửa sống nửa chết.
Nét mặt của họ ngập tràn u ám và bi thương, kể từ hôm qua, sau khi nhìn thấy một cô gái khác bị ăn, bọn họ hoàn toàn mất hết hy vọng. Hơn nữa, hôm qua họ đã nghe bọn chúng bảo rằng hôm nay sẽ mở tiệc, chưa biết chừng sẽ lại giết thêm một người nữa.
Đến tầm giữa trưa, bọn người kia mới xuất hiện. Bọn chúng chuẩn bị một cái nồi thật to, mỗi người có một cái bát nhỏ, trong bát vẫn đựng sẵn nước sốt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Lão Lục mang đồ điện xuống dưới này, Ngôn Hội dụi mắt, hình như đó là bếp từ. Anh cắm điện, đặt chiếc nồi lênh láng dầu đỏ lên bếp, sau đó lên tầng lấy một vài gia vị xuống, để qua một bên. Anh chọn những bộ phận trông ngon nhất trên cơ thể của ba người đang bị treo lủng lẳng kia, cắt xuống rồi thái nhỏ, bày ra đĩa cho cả đám.
"Hết canh thì tự múc." Lão Lục chỉ vào một cái nồi khác, rồi chỉ vào những gia vị anh vừa mang xuống: "Nếu thấy nhạt thì tự nêm thêm vào."
"Ăn hết thì tự cắt." Anh cởi bao tay ra rồi rửa tay, đi ra ngoài: "Tôi đi ra ngoài."
"Đừng về muộn quá."
"Biết rồi."
Mấy người đàn ông gắp thịt nhúng vào nồi lẩu, vừa bàn bạc xem ăn hết mấy người này thì sẽ phải đi đâu bắt thêm người về, vừa thả thêm mấy trái ớt vào nồi.
Ngôn Hội nôn khan, trước đây cô rất thích ăn lẩu nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng hiện tại, cô chỉ cảm thấy cực kỳ buồn nôn. Cô ọe một lúc lâu vẫn không nôn ra được gì, cảm thấy cả người như sắp ngã khuỵu, cô nằm xuống, co người lại, xây xẩm mặt mày, nhắm nghiền hai mắt lại.
Không biết bao lâu sau, cơn đau do dạ dày co thắt làm cô tỉnh lại. Cô ôm bụng, đau túa mồ hôi lạnh đầm đìa, gắng gượng nhổm người dậy, nhìn về phía những cô gái còn lại. Sắc mặt của họ cũng không được tốt, Ngôn Hội muốn nói chuyện với họ nhưng khi mở miệng ra, cô mới thấy giọng mình yếu tới mức gần như không nghe được cô nói gì.
Cô không chịu nổi nữa.. Nhắm mắt lại, ngất xỉu một lần nữa.
Đến khi tỉnh lại, không ai trong số các cô gái biết hiện tại đã là ngày thứ mấy.
Họ đói đến mức không còn hơi sức để nói chuyện, thậm chí muốn nhai cả quần áo trên người.
Ngôn Hội không còn sức để khóc nữa. Bỗng nhiên, cô nghĩ, họ đúng là người bình thường, bởi vì họ đã đói đến mức này rồi nhưng cũng chỉ nghĩ tới chuyện ăn quần áo, thay vì ăn thịt người, còn những người kia, tuy sống trong điều kiện đủ đầy, ấm no nhưng lại đi ăn thịt người.
Bọn chúng thật chẳng khác nào ác ma..
Cô đang mải nghĩ ngợi thì chợt nghe thấy tiếng bước chân, Cô tựa người vào lồng, khẽ đảo mắt nhìn về phía cầu thang, chỉ có một người đi xuống dưới này, trên tay bưng một chiếc khay, trong khay có đồ ăn.
Cơm..
Mắt ba người sáng lấp lánh.
Lão Lục mở khoá lần lượt từng chiếc lồng một, để đĩa vào lồng rồi khóa lại. Khi đi đến chỗ Ngôn Hội, anh ngồi xổm xuống nhìn cô.

⬅ Trước Tiếp ➡