⬅ Trước Tiếp ➡
Ngôn Hội dịch mông, cố gắng dán chặt người vào lồng thêm một chút nữa, sợ anh sẽ thò tay xách cô ra ngoài.
"Vì sao lại nhìn tôi như vậy?" Anh nghiêng đầu thắc mắc, nghĩ mãi mà không sao hiểu nổi.
Câu hỏi kiểu gì vậy.. Ngôn Hội cảm thấy có phải chỗ nào đó trong đầu anh có vấn đề không, đương nhiên là bởi vì cô sợ anh nên mới nhìn anh như vậy, việc này còn phải hỏi sao..
Thấy cô không nói lời nào, anh đẩy chiếc đĩa đặt trong lồng đến trước mặt cô, cũng không biết nên nói gì nữa, chỉ biết nhìn cô như vậy.
Ngôn Hội liếc nhìn xuống, cơm và cá, còn là cá kho.
Trong lòng cô bắt đầu đấu tranh kịch liệt, cá kho, tránh xa anh, cá kho, tránh xa anh.. Được rồi, cá kho.
Cô nhẹ nhàng đưa tay bưng đĩa thức ăn lên, vì đã kiệt sức nên chiếc đĩa lung la lung lay trong tay cô, cô cầm đôi đũa để bên cạnh lên, gắp một miếng cá, mùi thơm toả ra thoang thoảng. Ngôn Hội nuốt nước miếng, lập tức bỏ miếng cá vào miệng.
Trời ạ, thơm quá. Đây là thứ đầu tiên cô được ăn suốt mấy ngày qua, đã vậy nó còn rất thơm ngon, cô chỉ muốn bật khóc ngay tại chỗ.
Quả nhiên con người không thể sống thiếu đồ ăn. Cô bùi ngùi lùa miếng cơm thật to vào miệng, cẩn thận gỡ xương cá ra rồi ăn.
"Lão Lục, mày đang làm gì đó?" Lúc này mấy người đàn ông kia cũng xuống dưới này, thấy anh ngồi xổm trước chiếc lồng nhốt Ngôn Hội, còn mở cửa lồng ra, người đàn ông xem chừng lớn tuổi nhất trong đám bọn chúng bước tới, nói với vẻ nghiêm túc: "Đã nói bao nhiêu lần rồi, chớ đến gần bọn họ quá."
Lão Lục đứng dậy, anh cũng không biết vì sao mình lại muốn nhìn cô ăn: "Ừ."
"Bọn họ nói gì cũng đừng nghe và đừng tin." Những người khác cũng tỏ thái độ không hài lòng, dạy dỗ anh một câu rồi khoá chiếc lồng giam Ngôn Hội lại.
"Tôi biết." Lão Lục bị một người kéo ra xa, anh cau mày giải thích: "Tôi chỉ xuống đây đưa cơm thôi."
"Lão Đại.." Anh chuẩn bị đi lên tầng thì chợt nhận ra có gì đó là lạ, người đàn ông trông có vẻ như là người lớn tuổi nhất ở đây đẩy gọng kính trên sống mũi, hai mắt đằng sau khung kính nhìn chằm chằm Ngôn Hội.
Lão Đại chỉ tay về phía Ngôn Hội, quay đầu trưng cầu ý kiến của những người khác: "Lần tới, chúng ta sẽ ăn cô ta."
Chiếc đĩa trong tay Ngôn Hội rớt xuống. Thấy mấy người đàn ông trước mặt này bàn nhau xem lần sau sẽ ăn cô như thế nào, cô quên cả nhai cơm trong miệng.
Lão Lục cúi đầu nhìn về phía cô, cơ thể cô đang run rẩy rất khẽ, mắt rơm rớm nước mắt, trông có vẻ cực kỳ sợ hãi.. Anh cũng không biết vì sao trong đầu lại loé lên một suy nghĩ, một suy nghĩ mà anh chưa từng thử..
Năm người đàn ông này đứng trước chiếc lồng nhốt Ngôn Hội đã bàn bạc xong xuôi. Lần tới, bọn họ sẽ tổ chức tiệc đồ nướng ngoài trời. Sau đó, bọn họ đi lại chỗ chiếc bàn, cắt mấy miếng thịt, định mang lên tầng trên để xào. Lão Lục đi theo bọn họ lên trên tầng, quay đầu lại, nhác thấy Ngôn Hội đang bụm mặt khóc. Anh mở miệng nhưng cũng không biết phải nói gì với cô, bèn ngẩng đầu nói với bóng lưng của bọn họ: "Đừng có dùng nồi của tôi."

⬅ Trước Tiếp ➡