“Cái gì Anh nói bậy, làm sao có thể... A ” Giọng nói của Tô Khả trở nên chói tai khi thấy Bạc Ngạn Đình ngã xuống đất, cô hoảng hốt nhanh chóng ngồi xổm xuống, “Ngạn Đình, anh không sao chứ?”
Bạc Ngạn Đình xoa xoa khóe miệng đang chảy máu, ánh mắt dần dần trở nên lạnh lùng, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú của Lục Tinh Trạch.
“Xin lỗi, Bạc tổng, tay tôi bị trượt, mong anh tha lỗi.” Lục Tinh Trạch dựa vào tường, khóe miệng nở một nụ cười chế giễu, ánh mắt cười như không cười, không hề tỏ vẻ xin lỗi.
vô cớ đánh người?
Tô Khả đứng dậy chất vấn, “Anh, sao lại vô duyên vô cớ đánh bạn trai của tôi?”
Lục Tinh Trạch lúc này mới nhìn về phía Tô Khả, hai người mắt đối mắt, cô ngẩn ra, the0 bản năng lùi nửa bước.
Người đàn ông này có đôi mắt rấtđẹp, nhưng ánh nhìn của anh lại lạnh lùng và đáng sợ.
“Bạn trai?” Lục Tinh Trạch lặp lại ba chữ đó, như thể nghe thấy điều gì buồn cười, cười nhạo một tiếng, anh tiến lên vài bước, từ từ ngồi xổm xuống đối diện với Bạc Ngạn Đình, “Tôi nhớ Bạc tổng vài ngày trước đã đính hôn, cô dâu không phải là người đứng trước mặt này sao?”
Tô Khả mặt mày tái nhợt.
Bạc Ngạn Đình nhanh chóng ra tay, nhưng khi chưa chạm đến mặt Lục Tinh Trạch thì đã bị người khác chặn lại, anh không thể cử động.
Lục Tinh Trạch trên mặt không hề có sự thay đổi, dễ dàng chặn lại cú đấm của Bạc Ngạn Đình.
Anh cong môi, ánh mắt không có chút cười nào, “Bạc Ngạn Đình, anh thật sự nghĩ rằng mình có thể đánh thắng tôi sao?”
Nếu không phải vì sợ Đường Nhược sẽ đau lòng, anh đâu phải là đối thủ của Bạc Ngạn Đình.
Lục Tinh Trạch trở lại phòng thì thấy Đường Nhược đã ngủ trên ghế sô pha mềm mại. Anh nhíu mày, thấy cô chỉ mặc một chiếc áo len mỏng và váy ngắn. Mặc dù nhiệt độ tɾong khách sạn rấtcao, không lạnh lắm, nhưng nếu ngủ lâu, cô ấy có thể bị cảm lạnh.
Anh thầm trách bản thân.
Sớm biết vậy sau khi xong xuôi nên về ngay, không nên kéo dài như thế này, khiến Đường Nhược phải chờ đợi đến mức ngủ quên.
Lục Tinh Trạch tiến lại gần, từ từ ngồi xổm xuống, nhìn cô gái đang ngủ với nét mặt an nhiên. Hơi thở của cô rấtnhẹ nhàng, khuôn mặt và chân mày thanh tú, yên bình.
Anh mỉm cười dịu dàng, định lấy chiếc chăn lông bên cạnh đắp lên cho cô.
“Anh...”
Lục Tinh Trạch chợt khựng lại.
Đường Nhược đột nhiên nhíu chặt lông mày, vẻ mặt trở nên rấtđau khổ, năm ngón tay cô gắt gao nắm chặt nhau, trên trán toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Có phải cô ấy đang mơ thấy điều gì đó không hay?
Lục Tinh Trạch thở dài, nhẹ nhàng tách các ngón tay đang nắm chặt của Đường Nhược ra, rồi đan ngón tay mình vào tay cô, không để cô cảm thấy cô đơn.
“Nhược Nhược.” Lục Tinh Trạch hơi cúi đầu, giọng nói dịu dàng, đôi mắt anh chứa đựng một tình cảm nồng đậm, như thể có thể làm người khác chìm đắm.
Đường Nhược khẽ run rẩy hàng mi dài cong vút, rồi từ từ mở mắt. Đôi mắt thanh tú của cô ngập tràn hơi nước, nhìn như thể đã chịu rấtnhiều uất ức.
“Lục Tinh Trạch.” Đường Nhược vươn đôi tay trắng ngần ôm lấy cổ anh, giọng nói mang the0 chút bất mãn, “Sao anh về muộn thế…”
Lục Tinh Trạch đặt bàn tay chai sần của mình lên cổ cô, nhẹ nhàng xoa nắn, “Anh xin lỗi, đã để Nhược Nhược phải chờ lâụ Có phải em mơ thấy điều gì không tốt không?”
Đường Nhược cúi đầu, hàng mi dài rủ xuống tạo thành bóng mờ trên đôi mắt.
Cô ôm chặt lấy anh hơn, hơi thở nhẹ nhàng thoảng qua cổ anh, không muốn làm anh lo lắng, giọng nói dịu dàng, “Không có, chỉ là giấc ngủ không yên. Có lẽ ghế sô pha quá nhỏ, em không thể duỗi tay chân thoải mái.”
“Sô pha quá nhỏ sao?” Lục Tinh Trạch hỏi.
“Ừm.”
Bỗng nhiên, một lực ma͙nh mẽ từ e0 truyền đến, cơ thể cô nhẹ bẫng, Lục Tinh Trạch ôm cô lên. Đường Nhược kinh hô, sau đó ổn định cảm xúc, đôi mắt đẹp trừng mắt nhìn anh.