⬅ Trước Tiếp ➡
Lục Tinh Trạch mỉm cười dịu dàng, nói với giọng tự nhiên, “Sô pha quá nhỏ phải không? Anh sẽ ôm em lên giường ngủ.”
“Em tự đi được mà.” Đường Nhược nói nhỏ, mặt dán vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim ma͙nh mẽ của anh.
Lục Tinh Trạch bước dài, đá mở cửa phòng ngủ, “Anh biết, nhưng anh muốn ôm em.”
Đường Nhược ngẩn người.
Cô mím môi, tim đập không kiểm soát được mà nhanh hơn.
Lục Tinh Trạch nói rằng anh muốn ôm cô.
Anh ôm em gái, cũng là chuyện bình thường, đúng không?
Cúi người đặt Đường Nhược lên chiếc giường lớn mềm mại, nhưng anh vẫn không rời đi.
Hai người đối diện nhau, hơi thở hòa quyện. Đường Nhược rõ ràng thấy được hình ảnh của mình tɾong đôi mắt anh.
“Anh?”
“Ừm?” Lục Tinh Trạch đáp lại, âm cuối hơi nâng lên, khiến nhịp thở của cô trở nên gấp gáp.
Ánh mắt anh dịu dàng, nhẹ nhàng vuốt tóc Đường Nhược, bàn tay thô ráp và lạnh lẽo lướt qua làn da cô, Đường Nhược lập tức nắm chặt tấm trải giường.
Hương thơ๓ đậm chất đàn ông từ người anh bao trùm lấy mũi cô, khiến tâm trí cô rối loạn.
Thật gần.
Tim đập thật nhanh.
Lục Tinh Trạch thật đẹp.
Nhìn cô gái nhỏ dưới thân mình, Lục Tinh Trạch mỉm cười, nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi cô, giọng nói khàn khàn, “Nhược Nhược, em có thể dùng ánh mắt đó để nhìn anh của mình sao?”
Đường Nhược bất ngờ tỉnh lại.
Cô liếm đôi môi khô khốc của mình, cố che giấu sự lo lắng và ngại ngùng, “Em, em không có…”
“Thật không?” Lục Tinh Trạch nhẹ nhàng vuốt cằm cô, bất ngờ cúi người xuống gần hơn, môi anh gần như chạm vào môi cô, hơi thở nóng bỏng phả vào mặt cô. Đường Nhược cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, không có sức đẩy anh ra.
“Nhược Nhược.” Giọng anh vẫn dịu dàng, nhưng mang the0 sự mê hoặc, gợi cảm.
Lục Tinh Trạch đang dụ dỗ cô.
Đường Nhược nhắm mắt lại, đôi môi hồng nhạt khẽ mím, cô thầm nhắc mình không được phạm sai lầm, tɾong lòng mặc niệm “Sắc tức là không, không tức là sắc, Lưu huỳnh, Clo, Argon, Kali, Canxi…”
“Anh cho phép em nhìn anh như vậy, anh cũng rấtthích em nhìn anh như vậy.”
Đường Nhược mở mắt ra, đối diện với người đàn ông trước mặt.
Lục Tinh Trạch khẽ cười, đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào môi cô, từ từ cúi xuống, Đường Nhược lại nhắm mắt lại, bờ vai hơi run rẩy.
Một hồi chuông đïện thoại dồn dập đột nhiên vang lên, phá vỡ bầu không khí ái muội giữa hai người.
Đường Nhược ngay lập tức tỉnh táo lại, nhanh chóng đẩy Lục Tinh Trạch ra, sau đó ngồi dậy trên giường, trên mặt dần dần ửng đỏ, ngay cả cổ trắng cũng nhuốm một chút màu hồng.
Lục Tinh Trạch nhìn ra phòng khách với vẻ khó chịu, tɾong mắt hiện lên sự không vui.
“Chắc là nhân viên phụcvụ đến mang đồ ăn. Chúng ta ăn trước đã.” Anh đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo sơ mi hơi lộn xộn của mình, giọng điệu bình thản, không có dấu hiệu nào cho thấy anh vừa trải qua điều gì đó đặc biệt.
Đường Nhược khẽ đáp lại, cũng nhanh chóng chỉnh lại quần áo và mái tóc rối bù của mình.
Sau khi tiếng nói chuyện ngoài cửa kết thúc, Đường Nhược mới chậm rãi bước ra khỏi phòng ngủ.
Trong bữa ăn, cả hai vẫn luôn im lặng, Đường Nhược không dám nhìn anh, chỉ tập trung vào ăn cơm tɾong bát của mình.
Cuối cùng, cô không nhịn được mà lén liếc nhìn người đàn ông ngồi đối diện. Anh không có biểu hiện gì khác lạ, vẫn ăn cơm như bình thường, như thể chuyện vừa rồi không hề xảy ra.
Đường Nhược cảm thấy ấm ức, tại sao chỉ có mình cô là bối rối không yên như vậy.
Lục Tinh Trạch vừa rồi có ý gì?
Cử chỉ của anh lúc đó là muốn hôn cô, đúng không?
Nếu cô hỏi anh, liệu anh có nói rằng trước đây họ cũng từng như thế này không?
Đường Nhược nghĩ về chuyện vừa rồi, h0àn toàn không chú ý đến việc mình đang ăn gì, cứ thế máy móc cho cơm vào miệng, ăn hết nửa bát lúc nào không hay.
“Sao em chỉ ăn cơm không vậy?” Lục Tinh Trạch chống cằm, mỉm cười nhìn Đường Nhược.
⬅ Trước Tiếp ➡