Khi Tuyết Rơi
Chương 1
Tiếp ➡

Bắc Thành, phố Ung Hòa Cung, ngõ Đông Trung, trong một tứ hợp viện.
Ánh mặt trời như thiêu đốt, bóng cây ngắn ngủn. Dưới tán mái che, hai cô gái mặc áo phông ngắn tay và quần short, cuộn tròn trên ghế dựa, ngồi sát nhaụ
Mùa hè nóng nực ngay cả hơi thở cũng nóng nực.
Cố Doãn Chân ngước nhìn mái che kẻ sọc đỏ trắng, ánh sáng gay gắt làm trước mắt cô hiện lên quầng xanh mờ mờ.
Thời tiết nóng bức khiến con người trở nên uể oải, đầu óc lười biếng chẳng muốn suy nghĩ, thế nên Cố Doãn Chân lại bất giác tua lại những hình ảnh của chiều hôm qua trong đầụ
"Nhục quá Nhục chết mất " Cô lại kêu lên, bàn tay nhỏ xinh che kín mặt.
Ánh nắng len qua những kẽ hở của mái che rọi lên tay cô, tạo thành sắc hồng ửng nhẹ dưới ánh sáng.
Chu Đình Ngọc ngồi cạnh hỏi liền ba câu
"Chuyện gì?"
"Ai làm cậu mất mặt hả?"
"Cố Doãn Chân, cộng một máy nhại hả? Sao cứ nói đi nói lại mỗi câu "nhục quá" thế, bao nhiêu lần rồi Đừng có làm tớ tò mò nữa mà."
Chu Đình Ngọc quay sang nhìn cô, nắm lấy đôi vai mảnh mai của cô lắc nhẹ.
Cố Doãn Chân "Không có gì..."
Chu Đình Ngọc "Còn lâu mới "không có gì" Cậu nói câu đó bao nhiêu lần thế rồi, mau khai thật đi, chắc chắn có chuyện mà "
Cố Doãn Chân thở dài, vùi mặt sâu hơn vào gối tựa trên ghế tre, như thể muốn chôn vùi bản thân vào đó mà trốn tránh thế giới. Đôi chân nhỏ trong chiếc dép lê rộng thùng thình khẽ rụt lại, dáng vẻ như thể có thể đào ra cả một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách vậy.
Vì động tác đó, chiếc áo phông rộng cô đang mặc bị kéo lên, để lộ ra một đoạn eo trắng ngần, trông hệt như ô kẻ trong vở tập viết.
Chỉ nhìn khuôn mặt của Cố Doãn Chân thôi, Chu Đình Ngọc cũng đã cảm thấy mát cả người.
Làn da mịn màng đến mức chẳng thấy lỗ chân lông, như quả vải vừa bóc vỏ.
Cố Doãn Chân mân mê ngón tay, đôi mắt đen láy nhìn Chu Đình Ngọc, hỏi "Tứ hợp viện nhà cậu, ngoài chúng ta ra thì còn ai ở không?"
"Không còn ai cả."
"Thật không? Hôm qua tớ thấy ở cầu thang dưới nhà có một... người đàn ông."
Cố Doãn Chân nghĩ, chỉ gọi là "người đàn ông" có vẻ hơi thiệt thòi cho người đó quá.
Là một người mê cái đẹp, đã lâu rồi cô mới gặp một người đàn ông có khuôn mặt đẹp xuất sắc đến vậy, như một bữa tiệc visual, quả thật là rửa mắt.
Chu Đình Ngọc cảm thấy khó hiểu "Cậu gặp một người đàn ông, rồi sao? Có liên quan gì đến việc cậu thấy nhục không?"
còn tiếp
"Có chứ " Cố Doãn Chân ảo não nói "Vì ngay lần đầu tiên gặp tớ đã nhào vào lòng ôm chặt eo và túm áo người ta."
Chu Đình Ngọc ?
Cố Doãn Chân bắt đầu kể lại tình huống lúc đó.
"Hôm qua cậu đi lấy visa, một mình tớ ở trên lầụ.."
Buổi chiều hè, thời gian dường như trôi chậm lại. Sàn gỗ tếch bị ánh mặt trời hun nóng, cô sợ nóng, chỉ mặc một chiếc áo hai dây mỏng màu trắng, cổ và gáy đều đỏ lên vì nóng bức.
Khi nghe thấy tiếng bước chân dưới lầu, cô nghĩ là Chu Đình Ngọc về nên muốn gặp cô ấy báo tin vui rằng mình đã nhận được học bổng xuất sắc ngay. Thế là cô xỏ đại đôi dép lê rồi chạy xuống.
Dép lê giẫm trên bậc gỗ, phát ra tiếng bịch bịch bịch.


Tiếp ➡