Khi Tuyết Rơi
Chương 27
⬅ Trước Tiếp ➡

"Giáo sư Cố quá lời rồi. Năm xưa anh cả tôi nhận chức ở Giang Thành, công việc bận rộn, không thể chăm sóc Đình Đình. May mắn thay có gia đình giáo sư Cố giúp đỡ, con bé được Khương phu nhân chăm sóc rất tốt."
Chu Tuần Giới nói về chuyện Chu Đình Ngọc học ở Giang Thành hai năm, sống ở nhà họ Cố. Khi đó Chu Đình Ngọc ăn ở cùng Cố Doãn Chân, ban ngày cùng được mẹ Khương đưa đi học, tối lại cùng được đón về.
"...Chuyện của cô bé, tôi đã để trong lòng." Chu Tuần Giới trầm giọng nói.
Lâm Hằng Viễn đứng bên cạnh nghe thấy, ánh mắt khẽ động.
Ông ấy đã theo Chu Tuần Giới nhiều năm, biết câu "tôi đã để trong lòng" của Chu Tuần Giới nặng ký đến mức nào, Chu Tuần Giới hiếm khi để tâm chuyện gì.
Chuyện Chu Tuần Giới đã nói ra, tứ mã nan truy. Cố Chương Nam thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn con gái một cái.
"Chân Chân, cảm ơn chú Chu của con đi."
Cố Doãn Chân cắn môi, khoảnh khắc chờ đợi Chu Tuần Giới mở lời, tim cô lại đập nhanh hơn.
Rốt cuộc cô đang lo lắng điều gì chứ? Lo lắng Chu Tuần Giới sẽ nói vài lời xã giao, để ứng phó qua loa sao?
Dù sao, Chu Tuần Giới cũng bận trăm công nghìn việc, lúc nào mặt cũng lạnh lùng và kiêu ngạo, dù nhìn thế nào cũng không giống người sẽ chấp nhận lời nhờ vả ba mẹ cô, để chăm sóc cho cô.
Thế mà anh ấy lại đồng ý, còn đồng ý rất chân thành.
Cô gái trẻ được toại nguyện, tự nhiên đứng dậy khỏi ghế, đi đến trước mặt Chu Tuần Giới, hơi cúi người với anh.
"Cảm ơn chú út."
Ánh mắt Chu Tuần Giới dừng lại trên người cô một lát.
Cô khẽ cúi người, mái tóc dài mềm mại buông xuống từ sau gáy đến vai, mềm mại như lụa, làm tôn lên làn da ở cổ trắng như ngà voi. Chiếc váy màu trắng ngà ánh ngọc trai, phần eo được chiết eo, tôn lên vòng eo nhỏ nhắn của cô.
Như một cành cây mới nhú vào mùa xuân, từ trên xuống dưới đều toát lên hai chữ "tươi non".
Cúi chào xong, Cố Doãn Chân mỉm cười ngọt ngào với Chu Tuần Giới, đôi mắt cong thành hai vầng trăng khuyết, xinh đẹp như nữ chính trong anime chữa lành.
Khoảnh khắc này, một từ ngữ thoáng qua trong bộ não phức tạp của người đàn ông
Mắt sáng răng đềụ
Cô gái nhỏ mắt sáng răng đều này, tự nhiên, rất dễ thương.
Cố Chương Nam rời mắt khỏi con gái, lại nhìn Chu Tuần Giới nói "Chu tiên sinh có tiện thêm WeChat để dễ bề liên lạc không?"
Lời ông vừa dứt, Chu Tuần Giới nhìn ông với vẻ mặt điềm tĩnh, điều này khiến Cố Chương Nam dù đã tiếp xúc với nhiều tình huống cũng không khỏi bồn chồn, liệu mình có đang đòi hỏi quá đáng không?
Nhưng con gái yêu đang học ở Bắc Thành, ông và vợ lại ở nước ngoài xa xôi, người duy nhất có thể gửi gắm chăm sóc con gái là Chu gia.
Chu Tuần Giới thu lại ánh mắt, gọi "Chú Lâm."
Đây là ý ra hiệu cho Lâm Hằng Viễn đưa điện thoại cá nhân ra.
Lâm Hằng Viễn làm theo, bên ngoài không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
WeChat cá nhân của Chu Tuần Giới cực kỳ sạch sẽ, không thêm những người không quan trọng. Mấy ngày trước, một giám đốc của công ty nhà nước muốn thêm WeChat cá nhân của Chu Tuần Giới đã bị anh từ chối thẳng thừng.
Lâm Hằng Viễn không thể hiểu nổi tại sao Chu Tuần Giới lại dùng WeChat cá nhân để thêm người nhà họ Cố.


⬅ Trước Tiếp ➡