Khi Tuyết Rơi
Chương 28
⬅ Trước Tiếp ➡

Ông ấy thầm tìm một lý do cho hành động của Chu Tuần Giới. Chu Tuần Giới là người phân biệt rõ công tư, việc liên quan đến Cố Doãn Chân là việc riêng, đương nhiên không thể đặt vào việc công được.
Nhìn thấy bữa tiệc sắp kết thúc.
Chu Tuần Giới cầm chén trà thanh đạm bên cạnh, đưa vào miệng.
Khi đặt chén trà xuống, ánh mắt anh lại rơi vào Cố Chương Nam, trầm giọng nói
"Giáo sư Cố có thể nói rõ về những khía cạnh mà Cố tiểu thư cần quan tâm hơn không?"
Ví dụ, về học tập, về mối quan hệ xã hội, hay về tài chính.
Cố Chương Nam khẽ ho một tiếng, nhìn vợ một cái. Vợ chồng ông cũng coi như từng trải, biết lời hứa của Chu Tuần Giới là thật lòng.
Cố Chương Nam không che giấu mà nói ra yêu cầu của mình.
"Con gái lớn rồi, chúng tôi không yên tâm khi để nó một mình ở Bắc Thành, muốn quan tâm nhiều hơn đến vấn đề an toàn và tình cảm của con bé, ví dụ như, vấn đề yêu sớm."
Sự lo lắng của Cố Chương Nam không phải là không có căn cứ. Con gái bảo bối quá xinh đẹp nên mới có cái phiền phức này, nhìn thấy thằng con trai nào bên ngoài cũng giống như một con heo muốn cướp cải trắng nhà mình. Vì vậy trong mười mấy năm qua, ông và Khương Tri Vận đã canh phòng nghiêm ngặt.
Cố Doãn Chân không ngờ ba lại nói sâu về vấn đề tình cảm, đặc biệt là nói ra trước mặt Chu Tuần Giới, cô cảm thấy toàn bộ máu trong người như dồn lên mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng không thể đỏ hơn nữa.
Cô ngẩng đầu, đôi mắt mèo nhỏ bắn hai "phi tiêú vào cha.
"Ba ơi ba đừng nói nữa được không, con đã đủ mười tám tuổi rồi mà, đủ mười tám tuổi thì không gọi là yêu sớm nữa..."
Trong lúc bốc đồng, cô phản bác cha mình.
Không ngờ, Cố Chương Nam đẩy gọng kính lên, ánh mắt lộ ra vẻ "thấu hiểu mọi chuyện".
Cố Chương Nam "Xem ra bảo bối muốn yêu đương rồi."
Chu Tuần Giới nghe thấy cuộc đối thoại của hai cha con, ánh mắt xa xăm.
Cảm xúc trong ánh mắt đó, không ai có thể hiểu được.
Cố Doãn Chân chớp mắt, cảm thấy vô cùng chột dạ nên khi thấy ánh mắt Chu Tuần Giới nhìn mình cô càng thấy sợ hơn.
Trong lòng cô gần như muốn phát điên rồi.
Nghĩ thầm, ba ơi ba có im miệng đi không, toàn làm con mất mặt thôi.
Cố Chương Nam cười cười, tiếp tục chủ đề vừa rồi. "Con gái lớn rồi, không thể giữ mãi được, muốn yêu đương cũng là chuyện bình thường."
Cố Doãn Chân ...
Lúc này, Khương Tri Vận đặt bàn tay mềm mại lên lưng con gái, ý an ủi. Đừng nói là Cố Doãn Chân, đôi khi Khương Tri Vận cũng thấy, Cố Chương Nam rất hay lải nhải, léo nhéo, về vấn đề yêu sớm của con gái như một bà già vậy.
Nhưng Cố Chương Nam có nỗi khổ tâm riêng.
Dù sao, ông cũng chỉ có duy nhất một đứa con gái bảo bối này.
Cố Chương Nam không để ý những ánh mắt sắc lẹm mà con gái liên tục bắn về phía mình, chỉ nhìn Chu Tuần Giới nói
"Từ nhỏ tôi và mẹ con bé quản nó rất nghiêm, ít tiếp xúc xã hội, không hiểu được sự hiểm ác của lòng người, sợ khi gặp phải một người đàn ông không tốt cũng không thể nhận ra. Về mặt này, xin nhờ Chu tiên sinh giúp chúng tôi kiểm soát chặt chẽ."
"...Và một số tình huống khẩn cấp mà con bé không thể tự xử lý được, ví dụ như đột nhiên bị giáo viên mời phụ huynh, cũng xin nhờ Chu tiên sinh xử lý."


⬅ Trước Tiếp ➡