Khi Tuyết Rơi
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡

Trong bồn hoa, trúc đào nở bung những cánh hoa hồng nhạt, còn hoa hồng thì e ấp chờ bung nở. Những bông hoa lớn cỡ gang tay, rực rỡ mà kiêu sa. Một dải bóng hoa đổ trọn lên mặt Cố Doãn Chân, khiến khuôn mặt cô như được phủ lên màu nước trầm mặc của tranh sơn thủy.
Gương mặt đẹp đến nín thở, khiến người ta không thể rời mắt.
"Mẹ cậu chăm cậu kiểu gì mà da dẻ đẹp thế này?" Chu Đình Ngọc vừa nói vừa vươn tay nhéo má Cố Doãn Chân. Da mềm mịn, cảm giác như bóc vỏ trứng gà non vậy.
"Ư ư, đau đó... Đình Đình, tay cậu khỏe thật đấy. Mà này, ba ngày nữa cậu đi Mỹ à?" Giọng Cố Doãn Chân lộ vẻ lưu luyến.
Chu Đình Ngọc là sinh viên ngành Xã hội học của Đại học Bắc Thành. Trước khi vào năm nhất, cô ấy đã xác định con đường học hành của mình, quyết tâm vào năm ba sẽ ra nước ngoài trao đổi.
Suốt hai năm trời cần mẫn tích lũy điểm số, cuối cùng cô ấy cũng đạt được ước nguyện, giành được suất trao đổi tại Đại học Columbia.
"Ừ, mai tớ phải qua thăm ông bà nội, chú út dặn vậy."
Ông bà nội của Chu Đình Ngọc sống trong khu biệt thự Trung Thôn, nơi tập trung nhiều nhà nghiên cứu quốc gia và các học giả tầm cỡ.
"Ừm, thế cậu đi thăm ông bà nội còn tớ đi bơi."
"Được thôi, mai tớ bảo dì Lý mở mái che hồ bơi ra."
"Nhà cậu có đồ bơi dư không? Có lẽ tớ sẽ phải mượn một bộ của cậụ" Cố Doãn Chân nói.
Bộ đồ bơi cô có là lần trước đi tắm suối nước nóng ở Hokkaido tiện tay mua, kiểu dáng đậm chất Nhật Bản màu xanh đậm, xẻ cao từ phần eo trở xuống, vải theo đường bẹn nối xuống, không cách nào che được bụng dưới và đường cong đôi chân.
"Mặc bộ kia đi, trông vừa trong sáng vừa quyến rũ. Nhất là lúc cậu từ dưới nước "vù" lên, chậc chậc, như nàng tiên cá nhỏ ấy."
"Không được đâu, chú út cậu ở nhà mà "
Cố Doãn Chân nhấn mạnh hai chữ "chú út", giọng nói mềm mại mang theo chút nhõng nhẽo.
Chu Đình Ngọc lườm cô.
"Cậu tin không? Ngày mai chú út tớ sẽ ở tiền viện cả ngày, chắc chắn không bước ra hậu viện nửa bước nên chắc chắn sẽ không thấy cậu mặc đồ bơi đâụ"
"Với lại, dù có thấy, chú ấy cũng chẳng thèm nhìn kỹ đâu, tin tớ đi "
"... Thôi thôi thôi, cậu im miệng đi." Cố Doãn Chân không dám tưởng tượng cảnh mình bị chú út bắt gặp trong bộ đồ bơi, nhưng Chu Đình Ngọc càng nói, đầu cô lại càng hình dung ra cảnh đó, chỉ muốn bịt miệng cô ấy lại ngay.
"Khụ khụ, mà này, miếng lót ngực của bộ bơi... Chân Chân, cậu cỡ B không?" Chu Đình Ngọc bỗng đổi chủ đề.
Cả hai vẫn chưa vượt qua độ tuổi tò mò về cơ thể nhaụ Trong mắt Chu Đình Ngọc, Cố Doãn Chân có dáng người hoàn hảo, eo nhỏ nhắn, vòng ba cong vút đầy đặn, đôi chân thon dài thẳng tắp.
Nếu nhất định phải tìm ra một điểm "không hoàn hảó, thì đó là vòng một của cô. Nhưng dù nhỏ, vẫn rất tròn trịa, không mặc áo ngủ vẫn có thể thấy rõ hình dáng hai "quả đào nhỏ".
"B gì cơ?" Cố Doãn Chân ngơ ngác. "Kỳ thi xếp hạng tiếng Anh hả?"
"Ai hỏi tiếng Anh của cậu làm gì chứ? Hỏi chỗ này này." Chu Đình Ngọc chọc chọc vào xương quai xanh của cô.
"Đình Đình, đồ lưu manh " Cố Doãn Chân kêu lên.
"Phản ứng mạnh thế, chắc là không có hả? Đừng đánh tớ mà, tha cho tớ đi ha ha..."

Thư phòng của Chu Tuần Giới chỉ cách chỗ hai cô nhóc một bức tường.


⬅ Trước Tiếp ➡