Chương 8
Người đàn ông đứng tựa vào bàn sách gỗ tử đàn, vòng eo săn chắc dựa lên mặt bàn, một chân đứng thẳng, chân kia hơi gập lại, mũi giày chống lên chân bàn.
Bàn tay lạnh trắng gõ nhẹ lên mặt bàn, mày kiếm hơi nhíu, đường nét khuôn mặt sắc sảo, trầm tư suy nghĩ điều gì đó.
Gió đêm mang theo tiếng cười nói khe khẽ của hai cô gái.
Chu Tuần Giới ...
Anh chuyển vị trí đứng.
–
Hai người đùa giỡn một hồi lâu, cuối cùng Cố Doãn Chân bị Chu Đình Ngọc đè xuống bãi cỏ, lật ngửa ra như một con mèo nhỏ.
Cô nằm lăn trong những ô cỏ xanh mướt, vặn vẹo người, Chu Đình Ngọc cũng xoay mình nằm xuống, hai người lăn thành một cục.
"Chân Chân, trông cậu mềm như không có xương mà sao khỏe thế?"
"Thôi không đùa nữa, nói chuyện nghiêm túc đi nào."
"... Thế thì đừng... đừng cù tớ nữa..."
Vùng eo Cố Doãn Chân cực kỳ nhạy cảm, bị Chu Đình Ngọc thừa cơ chiếm lợi, bàn tay đặt lên eo cô cù nhẹ, khiến cô bật cười, vùng vẫy như một con răn nhỏ, khóe mắt ngân ngấn nước vì cười quá nhiềụ
Cứ thế mà lăn lộn trong bãi cỏ.
Cho đến khi một đôi giày da đen bóng xuất hiện trong tầm mắt Cố Doãn Chân.
Mũi giày nhọn, thân giày thon dài, đi kèm với tất đen đồng bộ và quần tây. Cổ chân gồ lên một đường xương rắn rỏi, vừa lạnh lùng vừa gợi cảm.
Chu Đình Ngọc phát hiện ra trước, vội vàng ngồi thẳng dậy, cung kính gọi "Chú út."
Nghe thấy hai chữ này, Cố Doãn Chân ngồi thẳng lên, mắt vẫn còn hơi tối sầm vì nô đùa quá nhiều, lắp bắp gọi theo "Chú út."
"..."
Chu Tuần Giới chẳng buồn để ý, chỉ lặng lẽ bước về phía cửa hoa chạm trổ.
Chu Đình Ngọc kéo Cố Doãn Chân dậy, hai cô gái thở nhẹ, ngồi lại lên bậc đá.
"Cậu quên là có một vị Diêm Vương sống ở đây à?" Chu Đình Ngọc thì thầm.
"Chứ còn gì nữa, ánh mắt chú út khi nãy nhìn chúng ta, như thể thấy hai con khỉ cái phát dại vậy."
"Ha ha đi nhanh thế, chắc là sợ bị lây bệnh khỉ dại rồi."
Cố Doãn Chân bật cười, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo Chu Tuần Giới đến tận cửa hoa chạm, cho đến khi bóng dáng cao lớn khuất đi.
Không đến một phút sau, anh quay lại, ngón tay kẹp một tập tài liệụ
Đúng lúc ấy, một ngọn đèn trong sân đột nhiên nổ tung, ánh sáng vàng chanh sáng rực, xé toạc bóng đêm.
Lúc đi ngang qua, ánh mắt anh dừng lại một giây trên đôi chân của cô.
còn tiếp
Cảm nhận được ánh mắt của người đàn ông lướt qua, Cố Doãn Chân vô thức co mấy ngón chân lại.
Chú út nhìn chân mình làm gì thế?
Chân mình đẹp lắm à? Hay dính bẩn rồi?
Cố Doãn Chân chẳng hiểu ra sao, tự nắm lấy cổ chân mình, đưa lên trước mặt xem xét.
Vừa nãy... ánh nhìn của chú út, rõ ràng không có chút cảm xúc nào, vậy mà cô lại thấy ngón chân mình ngứa ngáy, vô thức cuộn chặt lại như hạt ngọc trai.
Cảm giác này... giống y như lần đầu tiên gặp anh, giây phút va vào lồng ngực anh, tim cô cũng đập dồn dập như vậy, như thể có một đàn chim non vừa phá vỏ chui ra, ríu rít dưới lồng ngực mỏng manh.
Cố Doãn Chân lẩm bẩm trong lòng, dạo này nhịp tim hình như có vấn đề thì phải, ba ngày hai bữa lại tăng tốc, có khi nào cô nên đi kiểm tra tim mạch không nhỉ?
"Hahahaha, Tiểu Chân Chân, cậu nâng chân lên làm gì đấy? Tư thế này kỳ quặc chết đi được, trông y hệt Chân Hoàn ôm chân ngồi trên giường của Thẩm Mai Trang ấy "
"Không..."