Chương 17
Haiz. . . Ba anh em bọn họ cũng thật là đáng thương nha Rõ ràng là cha mẹ đều còn, nhưng lại giống như những đứa trẻ mô côi, 1 năm chỉ có thể gặp ba mẹ 2 3 lần mà thôi.
Khi gặp mặt cũng thiếu chút không nhận ra nhau, lại không thể thường xuyên ăn được món ăn do mẹ nấu, điều này làm anh rất bực bội. Đều tại ba, cũng chỉ mới 40 tuổi, lại đi nghe ai nói cái gì mà về hưu sớm, khi anh hai chỉ mới 15 tuổi đã cho nhảy lớp cao hơn để học về cách quản lí công ty, còn bản thân lại chạy theo mẹ muốn cái gì mà hưởng tuần trăng mật. Chưa thấy nhà ai mà đi hưởng tuần trăng mật liền đi một mạch mấy tháng còn muốn đi vòng quanh thế giới.
Thật vất vả mẹ mới trở về, cuối cùng cũng có thể đối đãi tốt cái bụng của mình Khi ăn cơm tối giống như là đánh giặc mà ăn xong.
Hứ. . . Đừng tưởng là anh không biết, anh hai Phàm cùng em Dịch mỗi lần được mẹ nấu cho ăn là đều ăn nhiều hơn bình thường. Nhưng mới nhìn đều sẽ nói là mình ăn nhiều nhất, có thể là vì anh ăn nhiều hơn mọi người. Thật là bực bội, tại sao đối diện với đồ ăn mẹ nấu mình lại không có bình tĩnh được?
Hai người kia ăn nhiều như vậy, chẳng lẽ không cảm thấy khó tiêu hay sao? Càng nghĩ càng thấy hai người kia thật gian trá.
“Đại Tuyết, tao nói này, mày có thể chạy vài bước được không hả? Mày nhìn thịt của mày mà xem, mày cần phải giảm béo gấp ” Mình vì ăn nhiều không thể chạy bộ được, nhưng nó tại sao cũng đi thong thả, bước nhỏ đi theo mình vậy? Hay là tính cách của giống Husky cảnh là như vậy?
“Gâu gâụ . . .” Đại Tuyết nghe chính mình bị chỉ đích danh, nức nở lên tiếng kháng cự. Người ta cũng bởi vì ăn nhiều nha, ăn nhiều chạy bộ rất không tốt nha, cậu chủ cũng không phải là không biết. Nhưng tại sao nói nó mập? Nó rõ ràng rất cường tráng nha
“Đừng viện lý do, chạy bộ về phía trước với tao.” Nuôi con chó lười này cũng đã 3 năm, chỉ cần nhìn mặt của nó cũng biết nó nghĩ cái gì. Muốn nhàn rỗi, đừng có mơ.
“Gâu ô. . . .” Nó thật sự là một con chó đáng thương nhất thế giới này Tự oán trách rồi từ từ chạy theo, thoát khỏi dây xích trong tay Thịnh, bắt đầu chạy chậm về phía trước.
Đèn đường đã bắt đầu sáng lên, bóng đen của một người một chó theo bước chân mà di dộng, lúc thì dài, lúc thì ngắn, cứ biến ảo như vậy.
Cuối cùng hai người, à không, một người một chó chạy quanh quẩn trong Đại Quyển, đã tiêu hóa được thức ăn phần nào. Đang định quay về nhà, lại nghe thấy tiếng khóc của một cô bé, vào lúc trời tối yên tĩnh thì tiếng khóc thật sự rất to.
“Em gái nhỏ, tại sao em lại khóc? Trời đã tối rồi sao vẫn chưa về nhà vậy?” Thịnh vốn không có ý định xen vào, ngày thường Anh đối với những đứa trẻ tinh nghịch này đều sẽ thờ ơ, không quan tâm. Trong ấn tượng của anh, những đứa trẻ này luôn dùng cách khóc rống lên để giải quyết các vấn đề, trên đầu sẽ dài ra hai cái sừng của ác ma Tác giả tò mò hỏi Lâm Thịnh tiên sinh, bộ anh quên anh cũng từng như thế này mà lớn lên sao? . Nhưng khi Thịnh nhìn thấy em gái nhỏ này, nhìn thấy dáng vẻ trong sáng của cô bé, hai mắt đen rưng rưng nước mắt nhìn về phía mình, đại não của Thịnh như bị khống chế nổi lên ‘lòng tốt’ hỏi thăm.