Không Chê Phu Quân
Chương 18
⬅ Trước Tiếp ➡

Là mình sao? Mình là em gái nhỏ sao? Không thể nào? “Em muốn mẹ, em muốn mẹ Hụ . . Hụ . .” Tuy rằng anh trước mặt rất đẹp trai nha, nhưng cô không biết anh ta là ai. Mẹ nói không được nói chuyện với người lạ không quen biết, nếu không bọn họ sẽ bắt cóc mình bán đi. Cô rõ ràng không biết anh ta, tại sao anh ta lại muốn nói chuyện với cô a? Anh ta nhất định là người xấu Xoay người qua chỗ khác, không có ý định để ý đến anh ta, em gái tiếp tục khóc lớn gọi mẹ.
“. . . .” A, bây giờ là cái tình huống gì đây? Mình bị ghét bỏ sao? Con bé dám xoay đi chỗ khác không thèm nhìn mình một cái hay sao? Lâm Thịnh buồn bực, mình có lòng làm người tốt mà cũng khó khăn như vậy hay sao? “Anh %@ &% @. . . .” Lời nói không tốt, hệ thống tự động cách âm .
Mỵ Mỵ Ở Tại Nhà Họ Lâm
Hôm đó, Lâm Thịnh vừa ôm vừa uy hiếp mang cô bé đến đồn công an gần nhất. Thông qua lời kể của cô bé, chắc là do bé bị mấy thứ ven đường xung quanh hấp dẫn nên lạc người nhà, muốn quay lại đường cũ tìm nhưng đi lộn đến khu nhà cao cấp này. Qua nhiều ngày tìm kiếm người nhà bé mà vẫn không có kết quả, cũng không nhận được ai báo trẻ em mất tích giống bé, cảnh sát quyết định đưa bé đến cô nhi viện.
Trong khi tìm kiếm người nhà, cô bé tạm sống ở nhà họ Lâm, mẹ Lâm vừa gặp bé đã thích đến mức không rời được, liền vội vàng làm thủ tục nhận nuôi để bé chính thức trở thành một thành viên trong nhà họ Lâm. Ba Lâm vốn tiếc nuối vì vợ yêu không thể sinh 1 đứa con gái nên đối với việc nhận nuôi một đứa bé cũng không phản đối, thậm chí là giơ cả hai tay tán thành, huống chi đứa bé lại còn là 1 tiểu oa nhi nhu thuận, xinh đẹp.
Bé chỉ biết mình họ Ngô, mà mẹ và anh trai ruột đều gọi bé là bảo bối, năm nay 5 tuổi . Ba Lâm với mẹ Lâm quyết định để tiểu oa nhi giữ nguyên họ, bởi vì mẹ Lâm cũng trùng hợp là họ Ngô, còn cái tên sao? Vì bé trở thành 1 thành viên và là đại công thần của nhà họ Lâm nên Lâm Thịnh tuyệt bút vung lên, đặt tên là "Mỵ Mỵ" . Hỏi hắn nguyên nhân hả? Trả lời Mấy người không biết sao? Ngày tôi gặp được Mỵ Mỵ, cảnh xuân rất đẹp nha
Thẳng đến nhiều năm sau, Mỵ Mỵ trưởng thành mới bắt đầu cảm thấy may mắn lúc ấy ba mẹ không cho chính mình sửa họ Lâm. Nếu không chính mình sẽ thành "Lâm Mỵ Mỵ" a. Nghĩ đến đều thấy một trận ác hàn.
──────────── ta là phân cách tuyến 5 năm sau ──────────
Mỵ Mỵ năm nay 10 tuổi, đã học lớp 4 Tiểu học.
3 giờ xế chiều mỗi ngày, 1 trong 3 anh trai hoặc là tài xế lái xe trong nhà đều đúng giờ tới đón bé tan học. Hôm nay, anh Phàm lái xe chở bé an toàn đến văn phòng của anh ấy, giao bé cho chị thư ký xong mới rời đi. Mỵ Mỵ mở cửa tiến vào trọng địa của tập đoàn Lâm thị ── văn phòng của Tổng giám đốc, tự giác ngồi xuống trước cái bàn nhỏ trong góc phòng, lấy ra sách bài tập toán rồi làm.
Anh Phàm đêm qua đã tự nói với bé, xế chiều hôm nay hắn có một hội nghị quan trọng, nếu Mỵ Mỵ làm bài tập xong trước khi anh về, anh sẽ mua bánh ngọt cho bé. Nhớ đến món điểm tâm ngọt mình thích nhất, Mỵ Mỵ bình thường đã muốn thập phần nhu thuận lại càng thêm nghe lời, bắt đầu làm bài.


⬅ Trước Tiếp ➡