Chương 20
"Không cần?" Lâm Phàm nghe Mỵ Mỵ nói chữ "Không", cảm giác trái tim đột nhiên bị đồ vật gì đó ghìm chặt ngừng một nhịp. Mỵ Mỵ bắt đầu không cần hắn sao?
Tuy rằng đã sớm biết cô trưởng thành sẽ cùng các anh trai trở nên có khoảng cách, nhưng Mỵ Mỵ mới 10 tuổi không phải sao? Bình thường nếu Mỵ Mỵ không biết làm đề toán học nào đều là 3 người bọn hắn làm giúp khiến thầy cô giáo của Mỵ Mỵ cũng nhiều lần gặp mặt hắn nói chuyện qua, bất quá bởi vì do hắn là đại cổ đông của ngôi trường này nên ai cũng không dám nhiều lời. Cho nên bọn hắn vẫn cảm thấy như vậy giúp Mỵ Mỵ cả đời cũng sẽ không có vấn đề, Mỵ Mỵ có bọn hắn là đủ rồi, bọn hắn không cần tương lai Mỵ Mỵ phải thành công, bọn hắn thầm nghĩ chỉ cần Mỵ Mỵ sống vui vẻ là được.
Bây giờ là lúc Mỵ Mỵ không cần bọn hắn hỗ trợ sao? Hôm nay là không cần hỗ trợ làm bài tập toán học? Ngày mai có phải là ngại các anh trai phiền không? Ngày mốt sẽ rời đi bọn hắn sao? Không dám tiếp tục nghĩ tiếp, Lâm Phàm đã bắt đầu cảm thấy được hít thở có chút khó khăn
Lúc này, trợ lý và thư ký của Lâm Phàm thông minh trao đổi cái ánh mắt xong, lặng lẽ đóng cửa lại lui ra ngoài. Trải qua bọn hắn nhiều năm thực hành chứng minh, 3 anh em nhà này cho dù gặp chuyện gì khó khăn có lẽ cũng sẽ không thay đổi sắc mặt, bất quá gặp phải chuyện gì liên quan đến Mỵ Mỵ tiểu thư thì sẽ hoàn toàn đánh mất lý trí. Giờ phút này cho dù có công việc gì quan trọng cũng phải chờ Tổng giám đốc đại nhân lấy lại trái tim can phổi từ chỗ Mỵ Mỵ tiểu thư mới có thể tiếp tục Ai, Tổng giám đốc đại nhân tuy rằng lạnh như băng làm cho người ta sợ hãi, bất quá chứng luyến muội cuồng em gái này giống như mang đến nhiều phiền phức cho bọn hắn đâu
Hôm nay, Tổng giám đốc Lâm thị lại tan tầm sớm nhất Rất kỳ quái, tinh lực của Tổng giám đốc đại nhân cơ hồ hơn phân nửa đều bị Mỵ Mỵ tiểu thư chiếm đi, sao vẫn có thể làm Lâm thị kinh doanh thành công, không phá sản nha?
Ba Anh Em Phiền Não
Hôm nay, Lâm Phàm không chỉ tự mình sớm kết thúc công việc để tan tầm nà còn gọi 2 đứa em trau sớm về nhà cùng bàn kế hoạch lớn
Thế là lúc này, trong phòng khách nhà họ Lâm, 3 anh em đang hết sức nghiêm túc thảo luận một vấn đề. Buộc Mỵ Mỵ vốn tính toán buông tha cho chuyện làm xong bài tập toán học, muốn anh Hoa giúp đỡ sợ hãi lui về phòng mình.
"Sao có thể như vậy?" Thịnh giờ phút này giống như đã tưởng tượng ra hình ảnh Mỵ Mỵ nhào vào lòng người con trai khác, bỏ 3 người bọn họ mà đi Trái tim đau quá
"..." Chỉ có Dịch bình thường ít nói vẫn bảo trì im lặng, nhưng từ biểu cảm đau đớn trên mặt hắn có thể đoán ra ý nghĩ của hắn hẳn không khác Thịnh lắm.
"Ai " Phàm chỉ có thể thở dài một tiếng Từ khi Phàm bị từ chối bởi câu "Không" của Mỵ Mỵ đả kích đến hiện tại thì đã trôi qua 2 tiếng đồng hồ, Phàm còn chưa lấy lại được tinh thần. Nếu người ngoài nghe được Phàm thở dài, chứng kiến nét mặt Phàm bây giờ nhất định sẽ đoán tập đoàn tài chính lớn Lâm thị hạng nhất hạng nhì trong nước sắp phá sản chăng?
3 anh em đều lâm vào hồi ức lúc Mỵ Mỵ vừa mới bước vào nhà.
─────────── ta là phân cách tuyến 3 anh em nhớ lại ───────────