Chương 21
Khi đó Mỵ Mỵ tuy rằng không khóc, hơn nữa còn nhu thuận nghe lời, nhưng mà ở nhà họ Lâm 1 năm, Mỵ Mỵ cũng chưa bao giờ chân chính cười vui vẻ qua. Bác sĩ tâm lý nói Mỵ Mỵ bởi vì mất đi người nhân, nhất định sẽ ở trong một thời gian ngắn không có cách nào tin tưởng hoàn cảnh chung quanh, có sự phòng bị nặng, cần trải qua thời gian dài tiếp xúc và tìm hiểu mới có thể khôi phục.
Đối với một gia đình chỉ đẻ 3 đứa con trai không có một cô con gái nào mà nói, Mỵ Mỵ xinh đẹp như búp bê chính là tiêu điểm cả nhà chú ý.
Tuy mẹ Lâm đã thương lượng với ba Lâm tạm thời bỏ qua hành trình tuần trăng mật vòng quanh thế giới, mỗi ngày đều làm đồ ăn ngon, mua váy áo xinh đẹp, đọc cổ tích cho nghe nhưng Mỵ Mỵ vẫn chỉ là nhu thuận "Cám ơn", lẳng lặng nhìn bà ấy. Mẹ Lâm vốn muốn ngủ cùng Mỵ Mỵ lại bị ba Lâm không hề do dự mà quả quyết cự tuyệt, dù sao hành trình tuần trăng mật thế giới của 2 người đã bị hủy, không thể ngay cả quyền lợi buổi tối mỗi ngày ôm chặt vợ ngủ cũng mất đi, huống chi ba Lâm còn muốn mỗi ngày vận động "Yêú xxx nha Ba anh con trai cũng dùng hết mọi cách nhưng vẫn không thể nào khiến cho Mỵ Mỵ cười.
Thẳng đến có một ngày, Thịnh đuổi theo Đại Tuyết con chó của anh í toàn thân đầy bọt đang tắm rửa nửa chừng chạy trốn lại bất ngờ xông vào phòng Mỵ Mỵ đang nghe Phàm đọc cổ tích thì tình huống mới hoàn toàn cải thiện.
"Mọi người vừa nhìn thấy Belinda chân to liền kêu 'Tạm dừng ' cổ trang đổng Nam tước tam thế nói..." Ở trong phòng khách nhà họ Lâm, Lâm Phàm để Mỵ Mỵ thoải mái tựa vào trong lòng mình, đọc cho Mỵ Mỵ nghe truyện Chân to nhảy ballet . Còn Lâm Dịch thì ngồi trên tấm nệm báo chí dưới cái ghế sô pha Mỵ Mỵ đang nằm giúp Mỵ Mỵ cắt móng chân
Không cần cảm thấy hơi khoa trương, 3 anh em nhà này đối với Mỵ Mỵ luôn tràn đầy lòng nhiệt tình dùng không bao giờ hết, không có cách nào khống chế. Cho nên bọn họ có thể vì Mỵ Mỵ làm bất cứ chuyện gì, đều luôn đối xử với Mỵ Mỵ ngọt như đường.
"Mày là thối cẩu con chó thúi Mày quay lại đây cho tao Mày nhất định phải tắm rửa có nghe thấy không? Mày thực hôi mày có biết hay không ?" Giờ phút này, Lâm Thịnh to giọng từ bên ngoài truyền vào. Không có biện pháp, ai bảo hắn chơi đoán số lại thua bởi Phàm và Dịch, chỉ có thể tạm thời buông tha cho cơ hội ở bên cạnh Mỵ Mỵ, phải vội vàng tắm rửa cho con chó thối này.
Cùng lúc đó, Đại Tuyết cũng rất ủy khuất a Trước khi Mỵ Mỵ đến nhà họ Lâm, nó được cưng chìu nhất nhà này nha Ăn ngon rồi chơi đùa không phải ít, ngẫu nhiên lại ra ngoài với Thịnh, giúp hắn tán đổ mấy cô em xinh đẹp thì có thể được càng nhiều khen thưởng. Nhưng từ sau khi Mỵ Mỵ đến đây, bọn hắn P, T, D thấy trong ánh mắt của nó có chút phòng bị Mỵ Mỵ thì nó đã hoàn toàn bị cấm tiến vào nhà trong, hơn nữa bị hạn chế tới gần Mỵ Mỵ. Tuy rằng vì vậy nên nó chiếm được một cái phòng ốc chuồng chó của riêng mình, rất lớn và rộng, còn không sợ bởi vì ngáy ngủ làm ồn đến Thịnh mà bị nhéo lỗ tai, nhưng một người... À không, một chó ngủ rất cô đơn, rất sợ hãi... Ách... , kỳ thật cũng không sợ hãi lắm, chỉ nghiêm trọng vấn đề lên mà thôi
Nói cho cùng, nó rõ ràng chỉ tại lần đầu tiên gặp nhau, Mỵ Mỵ thấy nó có hơi sợ hãi a, sau đó là ánh mắt có khát vọng sờ sờ đầu nó nha Trên phương diện này, trực giác của loài chó thực chính xác nga