⬅ Trước Tiếp ➡

phẫn nộ của hắn dịu xuống, đồng thời khơi dậy một loại du͙c vọng chiếm hữu nguyên thủy.
Đặng Triết hít nhẹ một hơi, ánh mắt tối sầm lại.
Hắn buông cằm cô ra nhưng ngón tay cái lại miết nhẹ lên đôi môi đỏ mọng đang bị cô cắn đến bật máụ "Đau không?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn hơn lúc nãy.
Hạ Mật sững sờ, không hiểu ý hắn là gì.
Cô gật đầu nhẹ, rồi lại lắc đầụ "Miệng lưỡi đâu rồi?
Lúc nãy nhìn tôi trừng trừng cơ mà?" Đặng Triết cười khẩy, nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Hắn rút ra một chiếc khăn tay màu trắng từ túi áo ngực, ném xuống trước mặt cô.
Chiếc khăn lụa mềm mại rơi nhẹ nhàng xuống sàn nhà lạnh lẽo, nằm ngay cạnh đôi giày da đắt tiền đang bị vấy bẩn.
"Lau sạch nó." Hạ Mật nhìn chiếc khăn tay, rồi nhìn xuống đôi giày của hắn.
Ý tứ của hắn quá rõ ràng.
Hắn muốn cô quỳ ở đây, ngay dưới chân hắn, trước mặt ba người đàn ông khác và đám người hầu, dùng tay lau giày cho hắn.
Đây là sự sỉ nhục.
Hắn muốn chà đạp lên lòng tự trọng của cô, muốn bẻ gãy sự phản kháng trong ánh mắt cô.
"Sao thế?
Không nghe hiểu tiếng người à?" Nguyễn Hùng châm chọc thêm vào, hắn đã rời khỏi ghế sofa, tiến lại gần xem kịch vui “Nếu cô không muốn lau bằng tay, thì dùng lưỡi liếm sạch cũng được đấy.
Tôi nghĩ anh Triết sẽ không phiền đâụ" Lời nói thô thiển của Nguyễn Hùng khiến mặt Hạ Mật đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ.
Cô nắm chặt tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đau nhói.
Nhẫn nhịn.
Phải nhẫn nhịn.
Hạ Mật tự nhủ.
Cô đang ở trong hang hùm, không có quyền lựa chọn.
Nếu bây giờ cô phản kháng, cái giá phải trả có thể là mạng sống của mình.
Cô cần thời gian để tìm hiểu về thế giới này, về cơ thể này, và tìm cách thoát khỏi đây.
Một chút sỉ nhục này có là gì so với cái chết thảm khốc được báo trước trong nguyên tác?
Hạ Mật hít một hơi thật sâu, đè nén cơn sóng lòng đang cuộn trào.
Cô từ từ cúi người xuống, bàn tay trắng nõn, thon dài nhặt chiếc khăn lụa lên.
Dưới ánh đèn chùm pha lê lộng lẫy, cô gái nhỏ bé quỳ rạp dưới chân người đàn ông quyền lực.
Mái tóc đen dài rũ xuống che đi nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra chiếc cổ trắng ngần mong manh.
Cô cẩn thận dùng khăn lau từng vết nước trà trên mũi giày của Đặng Triết.
Động tác của cô nhẹ nhàng, tỉ mỉ.
Mỗi lần cô cúi xuống, mùi hương cơ thể lại tỏa ra nồng đậm hơn, quấn quanh khứu giác của Đặng Triết.
Hắn ngồi trên cao, nhìn xuống đỉnh đầu cô, cảm giác thỏa mãn kỳ lạ len lỏi trong lòng.
Không phải vì được phục vụ, mà là cảm giác nhìn thấy một con mèo hoang dã đang cố gắng thu móng vuốt để lấy lòng chủ nhân.
Hắn có thể cảm nhận được sự run rẩy của cô, sự uất ức bị kìm nén trong từng nhịp thở.
Nhưng cô vẫn làm, không một lời oán thán.
"Con mèo nhỏ này..." Đặng Triết lầm bầm trong cổ họng, ánh mắt trở nên thâm trầm khó đoán “Có vẻ thú vị hơn trước đây." Hạ Mật lau xong vết bẩn cuối cùng.
Đôi giày da lại trở nên bóng loáng không tì vết.
Cô đặt chiếc khăn bẩn sang một bên, vẫn giữ tư thế quỳ, giọng nói khàn đi "Đã sạch rồi thưa thiếu gia." Đặng Triết không bảo cô đứng lên ngay.
Hắn dùng mũi giày vừa được lau sạch, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên một lần nữa.
Hành động này còn mang tính sỉ nhục hơn cả cái bóp cằm lúc nãy.
Hắn dùng chân


⬅ Trước Tiếp ➡