⬅ Trước Tiếp ➡

căng thẳng tột độ.
Cổ tay Hạ Mật bắt đầu mỏi nhừ, mồ hôi lạnh túa ra sau lưng ướt đẫm lớp áo đồng phục mỏng manh.
Đột nhiên, Đặng Triết đưa tay ra.
Động tác của hắn dứt khoát và mạnh mẽ.
Nhưng ngay khi ngón tay hắn vừa chạm vào thành tách, Hạ Mật vì quá căng thẳng mà giật mình.
"Á " Tiếng kêu thảng thốt vang lên.
Tách trà sứ trượt khỏi tay cô, chao đảo giữa không trung.
Dù Hạ Mật đã cố gắng vớt vát nhưng nước trà nóng vẫn sóng ra ngoài.
Choang Tách trà không rơi xuống đất mà được Đặng Triết nhanh tay bắt lấy.
Tuy nhiên, vài giọt nước trà màu hổ phách đã kịp rơi xuống, thấm vào mũi giày da thủ công bóng loáng của hắn, để lại những vệt nước loang lổ nổi bật trên nền da đen tuyền.
Không gian trong phòng khách như đóng băng lại.
Nguyễn Hùng dừng tay lướt điện thoại, huýt sáo một tiếng đầy thích thú "Ôi chà, có kịch hay để xem rồi.
Đôi giày đó là phiên bản giới hạn đấy, anh Triết đợi nửa năm mới có được." Hà Sơn đẩy gọng kính, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉm chi đầy ẩn ý, ánh mắt lóe lên tia nhìn sắc lạnh sau lớp kính trắng "Hậu đậu thật.
Hay là tay cô ta có vấn đề?
Có cần tôi phẫu thuật chỉnh lại gân tay cho không?" Trịnh Minh vẫn ngồi im lìm nhưng ánh mắt lơ đễnh giờ đã tập trung vào Hạ Mật, như thể đang quan sát một vật mẫu sắp bị phá hủy.
Hạ Mật mặt cắt không còn giọt máụ Cô biết mình vừa phạm phải một sai lầm chết người.
Trong nguyên tác, những kẻ làm bẩn đồ của Đặng Triết đều có kết cục không mấy tốt đẹp, nhẹ thì bị đánh gãy tay, nặng thì biến mất không dấu vết.
"Tôi...
tôi xin lỗi Tôi không cố ý " Hạ Mật hoảng loạn, vội vã quỳ sụp xuống, đầu cúi thấp sát đất.
Nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí khiến cô quên mất cả việc phải giữ tôn nghiêm.
Đặng Triết đặt mạnh tách trà xuống bàn, âm thanh va chạm chói tai khiến vai Hạ Mật run lên bần bật.
Hắn từ từ cúi người xuống, bàn tay to lớn vươn ra, thô bạo nắm lấy cằm Hạ Mật, ép cô phải ngẩng mặt lên nhìn hắn.
Lực tay của hắn rất mạnh, khiến xương hàm cô đau nhói.
Hạ Mật buộc phải đối diện với khuôn mặt điển trai nhưng tàn khốc của hắn ở cự ly gần.
Đôi mắt phượng hẹp dài của Đặng Triết nheo lại, soi xét từng đường nét trên khuôn mặt cô.
"Nhìn tôi." Hắn ra lệnh, giọng nói lạnh lẽo như vọng về từ địa ngục.
Hạ Mật cắn chặt môi, đôi mắt to tròn ngập nước nhưng cố chấp không để giọt nước mắt nào rơi xuống.
Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, trong đáy mắt không chỉ có sự sợ hãi mà còn le lói một tia phản kháng yếu ớt.
Cô không muốn chết, nhưng cô cũng không muốn trở thành một con búp bê vô tri mặc người chà đạp.
Đặng Triết khựng lại một chút.
Hắn nhớ mang máng cô hầu gái này.
Trước đây, mỗi khi nhìn thấy hắn, cô ta đều cúi đầu sợ sệt, ánh mắt đục ngầu sự ngu muội và si mê mù quáng.
Nhưng hôm nay, đôi mắt ấy lại trong veo, chứa đựng sự quật cường mà hắn chưa từng thấy.
Và còn một điều nữa.
Khi khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, một mùi hương ngọt ngào, dịu nhẹ như hoa lan rừng sau mưa, lại pha chút quyến rũ ma mị của xạ hương thoang thoảng bay vào mũi hắn.
Mùi hương này không hề giống bất kỳ loại nước hoa đắt tiền nào hắn từng ngửi qua.
Nó tự nhiên, thuần khiết nhưng lại có khả năng kích thích dây thần kinh


⬅ Trước Tiếp ➡