gật đầu "Được.
Cậu làm nhanh lên." Nguyễn Hùng cười thỏa mãn.
Hắn thích nhìn con mồi vùng vẫy trong tuyệt vọng rồi buộc phải quy phục.
Hắn bắt đầu đặt ngòi bút lạnh lẽo lên làn da mỏng manh nơi cổ cô.
Cảm giác ngòi bút di chuyển trên da thịt nhạy cảm khiến Hạ Mật rùng mình.
Cơ thể phản chủ này lại bắt đầu phản ứng.
Mỗi nét vẽ của hắn như một dòng điện chạy dọc sống lưng, kích thích những dây thần kinh khoáı cảm đang ngủ yên.
Hương thơm tự nhiên trên cơ thể cô bắt đầu tỏa ra nồng đậm hơn do sự căng thẳng và kích thích, hòa quyện với mùi nước hoa đắt tiền của hắn tạo nên một bầu không khí ám muội đến nghẹt thở.
Nguyễn Hùng hít sâu một hơi, bàn tay cầm bút hơi run lên vì hưng phấn.
Hắn vẽ rất chậm.
Không phải là chữ ký nghệ thuật uốn lượn thường thấy trên các poster, mà là tên của hắn.
N...
G...
U...
Y...
Ễ...
N...
Hắn nắn nót từng chữ cái in hoa lên xương quai xanh của cô, cố tình ấn mạnh ngòi bút để mực đen thấm sâu vào da, nổi bật trên nền da trắng sứ như một vết xăm, một lời tuyên bố chủ quyền ngạo mạn.
Nguyễn Hùng "Da cô đẹp thật đấy Hạ Mật.
Mịn màng như lụa thượng hạng vậy.
Viết lên đây cảm giác còn sướng hơn ký lên ngực mấy cô người mẫu hạng A." Hắn vừa nói vừa cúi xuống, liếm nhẹ lên nét mực vừa vẽ xong.
Hạ Mật giật bắn người, mở to mắt trừng hắn "Cậu làm cái gì vậy?" Nguyễn Hùng ngẩng lên, đôi môi dính một chút mực đen khiến nụ cười của hắn càng thêm tà ác "Kiểm tra độ bền màu thôi.
Yên tâm, loại mực này phải mất ít nhất ba ngày mới phai.
Trong ba ngày đó, mỗi khi nhìn vào gương, cô sẽ nhớ đến tôi.
Nhớ rằng cô thuộc về ai." Hắn tiếp tục di chuyển ngòi bút xuống thấp hơn, luồn vào bên trong cổ áo hầu gái trễ nải, vẽ một hình trái tim nhỏ ngay trên bầu ngực trái của cô, nơi trái tim đang đập loạn nhịp.
Hạ Mật cảm thấy cả người nóng ran, hai chân mềm nhũn.
Cô phải dựa hẳn vào tường để không ngã xuống.
Sự tiếp xúc vừa lạnh lẽo vừa nóng bỏng này đang tra tấn lý trí của cô.
Trong lúc Nguyễn Hùng đang say sưa với "tác phẩm nghệ thuật" của mình, ánh mắt Hạ Mật vô tình rơi xuống thắt lưng của hắn.
Ở đó, một chiếc thẻ từ màu vàng kim đang lấp lánh dưới ánh đèn.
Đó là thẻ đa năng, có thể mở được mọi cánh cửa trong biệt thự này, kể cả cửa sau và cổng chính.
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô.
Nếu cô có thể lấy được nó...
Hạ Mật hít sâu, cố gắng đè nén sự run rẩy.
Cô cần phải đánh lạc hướng hắn.
Cô chủ động ngẩng cổ lên cao hơn, để lộ toàn bộ đường cong tuyệt mỹ của chiếc cổ thiên nga, giọng nói khàn khàn đầy ma mị "Cậu Hùng...
cậu vẽ xong chưa?
Cậu Triết...
đang đợi rượụ" Hành động mời gọi vô thức này của cô khiến Nguyễn Hùng sững lại.
Đồng tử hắn co rút.
Hắn nhìn chằm chằm vào yết hầu đang chuyển động của cô, du͙c vọng tɾong đáy mắt bùng lên dữ dội.
Hắn không ngờ con mèo nhỏ này lại có lúc quyến rũ đến thế.
Nguyễn Hùng buông cây bút rơi xuống sàn, hai tay ôm lấy e0 cô, kéo sát vào người mình.
Nguyễn Hùng "Mặc kệ anh Triết.
Giờ tôi muốn chơi trò khác với cô." Hắn cúi xuống định hôn ngấu nghiến lên đôi môi đỏ mọng kia.
Ngay khoảnh khắc đó, Hạ Mật nhanh như cắt đưa tay xuống, những ngón tay thon dài lướt qua thắt lưng hắn.
Cô không dám