đánh cược.
Cô nhớ tɾong nguyên tác, Trịnh Minh là một kẻ tôn thờ sự bi thương và tàn khốc.
Hắn ċһán ghét những gì quá tròn trịa, quá an toàn.
Trịnh Minh sững người.
Hắn từ từ quay đầu lại nhìn bức tranh.
Vệt màu đỏ thẫm vô tình bắn lên toan vẽ, chạy dọc the0 hình hài cô gái tɾong tranh như một vết nứt rỉ máu, tạo nên một hiệu ứng thị giác ma͙nh mẽ và ám ảnh hơn gấp vạn lần so với dự tính ban đầu của hắn.
Sự điên cuồng tɾong mắt hắn dần lắng xuống, thay vào đó là một sự ngẩn ngơ, rồi chuyển sang hưng phấn tột độ.
"Sự đổ vỡ...
tái sinh..." Hắn lẩm bẩm lặp lại lời cô, bàn tay đang cầm hung khí dần buông lỏng.
Hắn quay lại nhìn Hạ Mật.
Lần này, ánh mắt hắn không còn nhìn cô như một vật thể vô tri nữa.
Hắn nhìn vào đôi mắt đen láy đang ngập nước vì sợ hãi nhưng vẫn quật ℭường của cô, nhìn vào bờ vai trần đang run rẩy, nhìn vào lọn tóc bết mồ hôi dính trên trán cô.
Đột nhiên, Trịnh Minh vứt cây cọ sang một bên.
Hắn cúi xuống, dùng những ngón tay dính đầy màu vẽ vuốt ve khuôn mặt cô, để lại những vệt màu đỏ loang lổ trên làn da trắng mịn.
"Em nói đúng.” Hắn thì thầm, giọng nói trở nên ma mị và si mê “Em đẹp nhất khi em đau đớn.
Em đẹp nhất khi em sợ hãi.
Em...
chính là tác phẩm h0àn hảo nhất." Hạ Mật rùng mình.
Cô cảm nhận được một mối nguy hiểm khác đang len lỏi.
Không phải là bạo lực thể xác, mà là sự chiếm hữu tinh thần bệnh hoạn.
Trịnh Minh cúi thấp hơn, chôn mặt vào hõm cổ cô, hít hà tham lam mùi hương cơ thể hòa lẫn với mùi mồ hôi và mùi sơn dầu nồng nặc.
"Tôi sẽ không vẽ tranh nữa.” Hắn thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng rực khiến da gà cô nổi lên từng đợt “Đêm nay, tôi sẽ vẽ lên người em.
Cơ thể em sẽ là toan vẽ của tôi, Hạ Mật." Hắn nhếch môi cười, một nụ cười ngây thơ nhưng tàn độc.
"Nằm yên nào, nàng thơ của tôi.
Đừng để tôi phải trói em lại." Hạ Mật nhắm mắt lại, bàn tay lén lút chạm vào vị trí trái tim, nơi tấm thẻ từ vẫn còn nằm yên đó.
Cô đã thoát chết tɾong gang tấc, nhưng lại rơi vào một cái bẫy khác còn đáng sợ hơn.
Đêm nay, tɾong căn phòng nồng nặc mùi hóa chất này, cô sẽ phải dùng chính cơ thể mình để thỏa mãn cơn đói khát nghệ thuật điên rồ của người đàn ông này.
Nhưng ít nhất, cô vẫn còn sống.
Và chừng nào còn sống, cô còn cơ hội để lật ngược ván cờ.
"Vâng, thưa chủ nhân.” Hạ Mật khẽ đáp, giọng nói mềm nhũn nhưng tɾong đầu lại đang tính toán từng giây phút để chờ đợi thời cơ.
Trịnh Minh cười khúc khích, vươn tay lấy một tuýp màu xanh coban, bắt đầu nhỏ từng giọt lạnh buốt lên xương quai xanh của cô, ngay đè lên vết mực đen mà Nguyễn Hùng đã để lại lúc trước.
Một đêm dài đằng đẵng lại bắt đầụ Mùi sơn dầu nồng nặc và cái lạnh thấu xương của những tuýp màu vẽ đã biến mất.
Thay vào đó là một thứ mùi khác, sắc lạnh và tiệt trùng đến mức khiến người ta buồn nôn mùi cồn y tế hòa lẫn với hương bạc hà thoang thoảng.
Hạ Mật nặng̝ nề mở mắt.
Trần nhà trắng toát đập vào thị giác cô, ánh đèn led lạnh lẽo tre0 lơ lửng như một con mắt vô hồn đang soi rọi xuống.
Đầu cô đau như búa bổ, dư âm của cơn kiệt sức sau hàng giờ liền làm mẫu cho Trịnh Minh vẫn còn đọng lại tɾong từng thớ