⬅ Trước Tiếp ➡

điều hòa ro ro bên tai giờ nghe như tiếng sấm rền.
Sự ma sát của lớp vải lụa trên da thịt vốn dĩ mềm mại giờ lại khiến cô cảm thấy như bị đïện giật nhẹ, ngứa ngáy và khao khát được chạm vào.
"Nóng quá..." Cô rên ɾỉ, vô thức vặn vẹo cơ thể.
Hơi thở của cô trở nên dồn dập, ngắt quãng.
Hà Sơn đặt tập hồ sơ xuống, tiến lại gần hơn.
Hắn cúi xuống, chống hai tay hai bên người cô, giam cô tɾong lồng ngực mình.
"Nóng sao?" Hắn hỏi, giọng nói trầm khàn đầy từ tính “Đó là tác dụng͟͟ phụ của việc tăng ℭường tuần h0àn máụ Em có cảm thấy...
trống rỗng không?" Hạ Mật ngước nhìn hắn.
Qua làn sương mờ mịt của du͙c vọng đang nhen nhóm, cô thấy khuôn mặt điển trai của Hà Sơn méo mó đi vì một sự hưng phấn bệnh hoạn.
Hắn không nhìn cô như một con người, mà như một mẫu vật quý giá nhất mà hắn từng sở hữụ "Thuốc...
anh tiêm thuốc gì cho tôi?" Cô cố gắng tập trung chút lý trí còn sót lại để chất vấn, nhưng giọng nói phát ra lại mềm nhũn, nghe như đang nũng nịu mời gọi.
"Chỉ là một chút chất kích thích nhẹ để đánh thức các dây thần kinh đang ngủ quên của em thôi.” Hà Sơn thản nhiên thừa nhận, ngón tay hắn trượt từ cổ xuống xương quai xanh, rồi luồn vào bên tɾong dây áo váy ngủ “Cơ thể em...
Hạ Mật, em có biết không?
Cấu tạo sinh học của em cực kỳ đặc biệt.
Nó nhạy cảm gấp mười lần người bình thường.
Một sự tiến hóa h0àn hảo để đón nhận khoáı cảm." Hắn gạt phăng dây áo bên trái của cô xuống.
Bầu ngực trắng ngần phập phồng lộ ra trước mắt hắn, núm vây dựng đứng lên vì kích thích của thuốc và không khí lạnh.
Hạ Mật hoảng hốt, cô muốn đưa tay lên che lại nhưng phát hiện tay chân mình mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.
Loại thuốc này không chỉ kích thích giác quan mà còn làm tê liệt cơ bắp, biến cô thành một con búp bê sống.
"Đừng...
Bác sĩ Hà...
xin anh..." Nước mắt cô ứa ra.
"Suỵt.” Hà Sơn đưa ngón tay trỏ lên chặn môi cô lại “Đừng khóc.
Nước mắt sẽ làm thay đổi nồng độ muối trên da, ảnh hưởng đến kết quả quan sát của tôi." Hắn với tay xuống gầm giường, kéo lên những sợi dây đai bằng da mềm mại được giấu kỹ.
Trước ánh mắt kinh h0àng của Hạ Mật, hắn nhanh chóng vòng dây qua cổ tay cô, buộc chặt vào thành giường kim loại.
"Anh làm cái gì vậy?
Thả tôi ra " Hạ Mật vùng vẫy yếu ớt, tiếng xích va vào thành giường leng keng khô khốc.
"Em đang tɾong tình trạng kích động, Hạ Mật.
Để đảm bảo an toàn cho em và để tôi có thể khám bệnh kỹ lưỡng hơn, việc cố định bệnh nhân là cần thiết.” Hà Sơn giải thích một cách tỉnh bơi, như thể đây là quy trình y khoa tiêu chuẩn.
Sau khi trói chặt hai tay cô lên phía đầu giường, tư thế của Hạ Mật trở nên h0àn toàn phơi bày.
L ng ngực cô ưỡn lên, không còn gì che chắn.
Chiếc váy ngủ mỏng manh bị xô lệch, để lộ đôi chân thon dài đang cọ xát vào nhau vì khó chịụ Hà Sơn đứng thẳng dậy, chỉnh lại gọng kính.
Ánh mắt hắn quét dọc cơ thể cô như một chiếc máy scan, ghi nhớ từng phản ứng, từng sự co thắt cơ bắp, từng vệt hồng lan tỏa trên làn da trắng sứ.
"Tuyệt đẹp.” Hắn thốt lên, giọng nói run lên vì kìm nén “Nguyễn Hùng nói đúng, em có một mùi hương khiến người ta muốn phát điên.
Nhưng hắn chỉ là một thằng nhóc thô lỗ.
Hắn không biết cách thưởng thức.
Còn


⬅ Trước Tiếp ➡