⬅ Trước Tiếp ➡

lạnh lẽo đung đưa trước ngực áo blouse.
Hắn kéo tấm chăn mỏng ra khỏi người cô, mặc kệ sự co rúm của Hạ Mật.
"Thả lỏng nào.
Nhịp tim của em đang tăng nhanh đấy.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát tai cô.
Hà Sơn đặt ống nghe lên ngực trái của cô.
Cái lạnh của kim loại chạm vào làn da nóng hổi khiến Hạ Mật khẽ rên lên một tiếng nhỏ.
Cô cắn chặt môi, cố gắng kìm nén.
"Hít sâụ” Hắn ra lệnh.
Hạ Mật làm the0, lồng ngực phập phồng lên xuống.
Ánh mắt Hà Sơn dán chặt vào khe ngực lấp ló sau lớp lụa mỏng, đôi mắt sau tròng kính nhe0 lại đầy thích thú.
Hắn di chuyển ống nghe chậm rãi, không chỉ dừng lại ở vùng tim mà trượt dần xuống dưới, đi qua xương ức, rồi dừng lại ở vùng bụng phẳng lì của cô.
"Bác sĩ...
tim tôi ở trên đó mà.” Hạ Mật yếu ớt nhắc nhở, tay cô muốn đẩy tay hắn ra nhưng lại không dám.
"Tôi biết.” Hà Sơn đáp tỉnh bơi, bàn tay còn lại của hắn bàn tay không cầm ống nghe bắt đầu lướt nhẹ trên e0 cô, những ngón tay thon dài của một bác sĩ phẫu thuật mơn trớn làn da mịn màng “Nhưng cơ thể con người là một hệ thống liên kết kỳ diệụ Sự kích thích ở một điểm có thể dẫn đến phản ứng dây chuyền ở toàn bộ hệ thống.
Tôi cần kiểm tra xem...
sự run rẩy này bắt nguồn từ đâụ" Nói rồi, hắn ấn nhẹ ống nghe xuống vùng bụng dưới, gần sát nơi nhạy cảm.
Hạ Mật giật nảy mình, co rúm người lại.
"Đừng...
nhột quá..." "Ngoan nào.” Hà Sơn gỡ ống nghe ra, nhưng bàn tay hắn vẫn nán lại trên bụng cô, xoa nhẹ the0 vòng tròn “Cơ bụng em co thắt rất ma͙nh.
Có vẻ như em vẫn còn rất căng thẳng.
Tôi cần tiêm cho em một mũi vitamin tổng hợp để phục hồi thể lực." Hắn xoay người, lấy từ tɾong khay y tế ra một ống tiêm đã chuẩn bị sẵn.
Dung dịch bên tɾong không phải màu vàng nhạt của vitamin thông thường mà là một màu hồng phớt, tɾong ve0 và ma mị.
Hạ Mật nhìn ống tiêm, nỗi sợ hãi dâng lên tɾong lòng “Tôi...
tôi thấy khỏe rồi.
Không cần tiêm đâụ" "Bệnh nhân không được cãi lời bác sĩ.” Hà Sơn vẫn giữ nụ cười ôn nhu đó, nhưng ánh mắt hắn đã trở nên sắc lạnh “Đây là loại thuốc đặc biệt tôi điều chế riêng cho em.
Nó sẽ giúp em...
cảm thấy hưng phấn hơn, quên đi mệt mỏi." Hắn nắm lấy cổ tay cô, ngón tay cái miết nhẹ lên mạch đập ở cổ tay, tìm kiếm ven.
Động tác của hắn thành thục, chuyên nghiệp, nhưng cũng mang đầy tính áp đặt.
"Sẽ chỉ đau một chút thôi, như kiến cắn vậy." Mũi kim sắc nhọn xuyên qua làn da mỏng manh.
Hạ Mật nhíu mày, cảm nhận dòng chất lỏng lạnh buốt đang được bơm vào mạch máu mình.
Nhưng rất nhanh sau đó, cái lạnh biến mất, thay thế bằng một luồng nhiệt nóng rực lan tỏa từ cánh tay đi khắp cơ thể.
Hà Sơn rút kim tiêm ra, dùng bông gòn ấn nhẹ vào vết tiêm, nhưng hắn không buông tay cô ra.
Hắn đứng đó, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang dần đỏ ửng của Hạ Mật, tay kia cầm bút bắt đầu ghi chép vào hồ sơ bệnh án.
"Bắt đầu ngấm thuốc sau 30 giây.” Hắn lẩm bẩm, giọng điệu như một nhà khoa học đang quan sát thí nghiệm “Đồng tử giãn nhẹ, nhịp thở tăng tốc, da ửng đỏ..." Hạ Mật cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.
Không phải kiểu chóng mặt buồn nôn, mà là một sự lâng lâng kỳ lạ.
Mọi giác quan của cô bỗng trở nên nhạy bén một cách đáng sợ.
Tiếng máy


⬅ Trước Tiếp ➡