⬅ Trước Tiếp ➡
Bị người ta giễu cợt như vậy, Lý Thắng Dũng tức giận đến huyết áp tăng vọt, chỉ chỉ vào Cố Vân Niệm: "Khốn kiếp, em ăn nói xảo trá, vô lễ, lại còn cãi lại thầy..."
 “Cãi lại thầy?”  Cố Vân Niệm ngắt lời Lý Thắng Dũng. Hơi nghiêng đầu, khuôn mặt vô tội và đôi mắt trong veo đầy khó hiểu, "Thầy Lý, ý của thầy là em nói ý nghĩa cuộc thi không đúng, hay là lời của người lãnh đạo sai?"  "
Lý Thắng Dũng trợn tròn mắt nhìn, cái nào ông ta cũng không thể nói là không đúng. Những lời nhận xét như vậy lan truyền ra ngoài, giáo viên như ông ta cũng đừng làm nữa.
Cố Vân Niệm rõ ràng đang bí mật thay đổi quan niệm.
Ông ta mở miệng, vừa định nói gì đó, liền nhìn Cố Vân Niệm cố nén cười, trong mắt lộ ra vẻ lạnh lùng, "Thầy Lý, không biết thầy đã nghe nói qua chưa, có một câu nói, ví như nhiều ngày không gặp, người khác đã tiến bộ hơn nhiều, khi đó phải nhìn người ta bằng cặp mắt khác."
"Được rồi, tôi xem em thứ bảy tuần sau sẽ thi ra thành tích như thế nào để khiến tôi nhìn với cặp mắt khác."
- Cố Vân Niệm phạm phải tội gì ( thêm phần thưởng)
Lý Thắng Dũng tức giận đập bàn, giơ tay lấy một chồng bài thi, liếc nhìn hai học sinh của mình, tức khắc bài thi tỏng tay học sinh hai lớp tăng gấp đôi. 
Nhìn hai người sắc mặt sa sầm, Cố Vân Niệm tỏ vẻ không đồng tình. 
Ai đã khiến cả hai vừa rồi dám đi theo Lý Thắng Dũng cười nhạo cô ấy, cô nương Cố tỏ vẻ cô cũng là người có ác cảm.
Chỉ là vừa quay người lại, trên tay cô cũng nhiều hơn hai tờ giấy thi.
Đoàn Học Văn không bỏ lỡ khoảnh khắc thấy người gặp họa trong mắt Cố Vân Niệm, trong mắt hiện lên một tia trêu chọc,"về nhà lập tức  làm đi, sáng mai nộp cho tôi, tôi sẽ tìm hiểu trước. “
Khóe miệng Cố Vân Niệm giật giật, cầm lấy bài thi, không nhìn Đoàn Học Văn, xoay người rời đi.
Từ văn phòng đi ra, Cố Vân Niệm nhìn thấy sắc mặt lạnh lùng của  Quý Thiên Trúc đứng ở cửa phòng học, phẫn nộ nhìn hai nữ sinh trước mặt đang nói chuyện hớn hở. 
Cô kinh ngạc một chút, tiến lên phía trước, liền nghe thấy giọng nói phấn khích của hai cô gái.
“Chị cảnh sát, Cố Vân Niệm là phạm tội gì?”
“chị cảnh sát, Cố Vân Niệm có phải ngồi tù không?”
    “chị cảnh sát ……”
Cố Vân Niệm nhìn thấy bộ dáng hai người rõ ràng đang hả hê, ánh mắt có chút lạnh lùng, bước nhanh đi tới bên Quý Thiên Trúc, hơi cao giọng nói: "chị Thiên Trúc!" 
Thấy hai nữ sinh giống như vịt bị kẹp cổ, thanh âm đột nhiên im bặt, kinh ngạc nhìn Quý Thiên Trúc, trong nháy mắt biểu cảm sắc mặt lập tức dịu lại.
Quý Thiên Trúc nhìn thấy mái tóc, ánh mắt của Cố Vân Niệm sáng ngời, liền đưa tay xoa đầu cô, than mật nói: “ Niệm Niệm, sao em không ở trong phòng học, chị đến tìm để cùng em ăn cơm chiều.”.
Thanh âm của hai người không nhỏ, ngay cả học sinh còn chưa rời khỏi phòng học cũng có thể nghe rõ ràng.
Cố Vân Niệm thực sự quen biết cảnh sát? Không phải là phạm tội?
Hai cô gái vừa bôi nhọ Cố Vân Niệm trước mặt Quý Thiên Trúc lập tức đỏ mặt, Cố Vân Niệm nhìn biểu cảm của họ cũng biết vừa rồi ở trước mặt Quý Thiên Trúc không nói điều gì tốt đẹp.
 Liếc nhìn hai người họ, ánh mắt mờ nhạt khiến trái tim họ nhảy dựng lên.
Cố Vân Niệm đã chuyển tầm mắt, nói với Quý Thiên Trúc: "Chị Thiên Trúc, em chuyển đến lớp bảy rồi ?”
 Quý Thiên Trúc rất ngạc nhiên, nghĩ rằng Cố Vân Niệm có giấy chứng nhận của bệnh viện, còn cố tình tìm cô lấy thanh minh của cục cảnh sát, khẽ cau mày hỏi:” có phải là chủ nhiệm lớp làm khó em rồi không? Có cần chị giúp em đi tìm ông ta?”. 
Quý Thiên Trúc không phải người Giang Thành , cũng chỉ là nghe nói.
Trường trung học cơ sở số 2 Giang Thành là một trong ba trường trung học tốt nhất ở Giang Thành, lớp một là tốt nhất, lớp bảy về cơ bản đều thuộc về những học sinh bị bỏ rơi. 
Cố Vân Niệm lắc đầu "Không cần! Rời khỏi lớp một chưa chắc đã là chuyện tốt, ông ấy sẽ hối hận!" mà ngày này cũng rất nhanh.
"Được thôi, nếu cần, có thể lại tìm chị!" Quý Thiên Trúc bình tĩnh nhìn Cố Vân Niệm, cũng không thèm để ý, nói vậy cũng là có tính toán, cũng không miễn cưỡng, ngược lại còn nói ra mục đích cô ấy đến đây.
"Niệm Niệm, túi thơm em làm hiệu quả rất tốt, tối hôm qua bọn chị đã thử rồi, mặc dù cả đêm vẫn còn mệt mỏi, nhưng cũng không còn choáng váng khó chịu như trước nữa.
" chị cũng không gạt em đâu, sáng ra họ còn mang túi thơm  và tro hương đốt đi xét nghiệm, tuy không biết thành phần nhưng cũng chứng minh được đều là dùng trung dược chế thành không có bất kỳ tác dụng phụ . Vì thế mới sáng sớm đã giục chị đến tìm em đặt nhiều một chút. Không chỉ có cục cảnh sát cần, mà bản thân họ cũng muốn mua một ít. Em tính xem cần bao nhiêu tiền, chị sẽ đặt cọc cho em.”
Nghĩ đến Cố Vân Niệm vẫn còn là học sinh, còn phải học, cô hơi do dự một chút:  "có làm kéo dài thời gian của em không ?"
- lãng phí cuộc đời chấm bài của thầy giáo
“Ban đầu em định làm túi thơm để bán, vả lại cũng muốn cảm ơn chị Thiên Trúc đã cho em một công việc buôn bán nhanh chóng như vậy. " Cố Vân Niệm nhận lấy ly nước mà Quý Thiên Trúc đưa cho, khẽ mỉm cười :"Còn về giá cả, phải xem chị Thiên Trúc muốn đặt bao nhiêu. Nếu đặt nhiều đơn giá sẽ rẻ, ít thì sẽ đắt hơn. " 
Quý Thiên Trúc  dứt khoát lấy ra một tờ giấy "Đây là số lượng, em tính đi?"
“ được " Cố Vân Niệm gật đầu, liếc nhìn tổng số và tính toán dựa trên chi phí của các dược liệu cần dùng.
"Chị Thiên Trúc, trả trước hai phần ba, 800 nhé. Lần này em sẽ tính cho chị giá rẻ hơn chút .
“được” Quý Thiên Trúc lập tức lấy tiền ra và đưa 800 cho Cố Vân Niệm, Cố Vân Niệm cầm bút lên, không đợi  Quý Thiên Trúc ngăn cản liền viết một dòng biên nhận.
Quý Thiên Trúc mỉm cười, trách móc nhìn Cố Vân Niệm, đầu ngón tay gõ vào dòng chữ Cố Vân Niệm viết "chị với em là quan hệ gì chứ, lại dùng đến mấy thứ vớ vẩn này."
"những cái túi thơm này có cục cảnh sát và đồng nghiệp của chị Thiên  Trúc,  em viết để chị Thiên Trúc lấy về cũng cần bàn giao cho họ nữa. nếu là chị Thiên Trúc, em đương nhiên sẽ không làm thế.” Cố Vân Niệm cong môi cười, đôi mắt hoa đào lấp lánh cong thành hình lưỡi liềm xinh đẹp, có lúm đồng tiền ở khóe miệng, nhìn thấy bộ dáng đáng yêu của cô, Quý Thiên Trúc nhịn không được liền xoa đầu cô. 
Nhưng nghĩ đến ánh mắt buồn bã của cô ấy sau khi xoa đầu Cố Vân Niệm , chỉ có thể kiềm chế cử động ngón tay. 
Ăn cơm xong, Quý Thiên Trúc đưa Cố Vân Niệm trở về trường rồi mới rời đi.
Cố Vân Niệm vừa trở lại chỗ ngồi, Vương Tiểu Manh liền xoay người lại, phồng má như con ếch, tức giận nói: "Niệm Niệm, những người lớp một kia thật quá đáng, bọn họ còn nói cậu đi tham gia thi toán Olympic là lãng phí thời gian, lãng phí tiền bạc và lãng phí sinh mệnh của các giáo viên chấm bài." 
Vương Tiểu Manh cứ thế mà xưng hô quen thuộc khiến Cố Vân Niệm khóe miệng giật giật.
 Nhưng cô không ngạc nhiên khi hai học sinh trong lớp một sẽ lan truyền tin tức, chỉ là không ngờ tin tức đó lại đến tai Vương Tiểu Manh nhanh như vậy.
Lại nghĩ đến Vương Tiểu Manh cũng là học sinh lớp bảy, đây rõ ràng là cố ý.
Cố Vân Niệm hơi nheo mắt lại, một tia sáng nguy hiểm lóe lên. 
Tuy nhiên, cô ấy đã nhận được ý tốt của Vương Tiểu Manh, liền nở một nụ cười nhạt "rốt cuộc ai mới lãng phí, đợi thành tích đi rồi sẽ biết.”
Vương Tiểu Manh sửng sốt, vừa mới bực mình liền nở nụ cười đắc thắng: "đúng đấy, đúng đấy! Đến lúc đó, cậu đem giấy khen ra, chúng ta chụp bọn chúng lại rồi tát vào mặt bọn chúng. Niệm Niệm, cậu mau ôn tập cho tốt, trong cuộc thi hãy áp đảo những cao thủ top đầu đó, tớ không làm phiền cậu nữa.”
 Là một học sinh lớp bảy, nhưng không ít tức giận với các học sinh lớp một. 
⬅ Trước Tiếp ➡