Đặc biệt là một người luôn nỗ lực tiến tới như Vương Tiểu Manh, đang trông chờ vào Cố Vân Niệm để khiến cô ấy nở mày nở mặt.
Buổi chiều khi tan học, Lý Mộng Mộng là người đầu tiên đợi ở cổng trường, không lâu sau, Cố Uyển Uyển cũng đến, lập tức hỏi: “Cố Vân Niệm ra chưa?”
“vẫn chưa!” Lý Mộng Mộng lắc đầu. Khi tan học cô ngay cả cặp sách cũng không kịp thu dọn liền chạy ra, Cố Vân Niệm không thể nhanh hơn cô ấy được.
Cố Uyển Uyển lúc này mới nhẹ nhàng thở phào, vừa nói chuyện với Lý Mộng Mộng đứng bên cạnh, vừa đợi Cố Vân Niệm.
Nhưng đợi đến nửa tiếng rồi, Cố Vân Niệm vẫn chưa ra.
Nhờ người đi vào phòng học của lớp 7 thì thấy cửa lớp 7 khóa chặt, đã sớm không có ai ở đó.
Mà Cố Vân Niệm, lúc này đã đến phòng dược rồi.
Tiết cuối cùng của lớp bảy là tiết tự học, vừa đúng lúc là tiết của Đoàn Học Văn nên cô xin nghỉ.
Lão dược nhìn nhưng vài ngày ngắn ngủi, Cố Vân Niệm dường như đã biến thành một người khác, kinh ngạc một chút.
- cháu có thể đồng ý bái ta làm thầy
Cố Vân Niệm đã sớm chuẩn bị danh sách đưa cho lão Dược, "Ông nội Dược, đây là thứ lần trước ông mua ở đây, ông xem bao nhiều tiền?"
Lão Dược lấy bàn tính lên đối chiếu với danh sách, rũ đôi mắt tỏ ý hài lòng.
Nha đầu này là người thành thật, ngày ấy cô tráo thuốc, ông đã có ấn tượng, giống nhau đều không thiếu. Số lượng này, trên danh sách so với thứ cô lấy chỉ có nhiều chứ không hề ít.
“Hơn hai ngàn một chút, ta tính cho cháu hai ngàn .” Lão Dược nói xong quay người lại từ trong ngăn kéo lấy ra một xấp tiền bọc giấy loại tốt, đếm ra hai ngàn, đưa phần thừa cho Cố Vân Niệm.
Đó là số tiền mà Cố Vân Niệm đưa cho lão Dược lần trước, lão Dược vẫn chưa từng động vào mà đặt gọn gàng trong ngăn kéo.
Cố Vân Niệm nhận lấy liền bỏ vào trong cặp sách, lấy ra một đơn thuốc, "Ông nội Dược, phiền ông bốc cho cháu mấy loại dược liệu này."
Lão Dược nhìn qua, thản nhiên đi đến chiếc ghế tựa bên cạnh rồi ngồi xuống, khoát khoát tay "cháu tự mình đi lấy đi, vị trí của những chỗ thuốc này, cháu thành thục hơn ta, động tác cũng nhanh hơn người già như ta nữa, một lát ta sẽ tính giá cho cháu, cháu tự tính xem bao nhiêu tiền.”
“được ! " Cố Vân Niệm gật đầu, cũng không khách khí,
Trải giấy da bò ra, bắt đầu bốc thuốc.
Loại dược liệu cô muốn không nhiều, chỉ là số lượng lớn nên cũng không mất nhiều thời gian.
Một lúc sau khi bốc thuốc xong, lão Dược đã nói với cô về giá cả. Nàng trong lòng tính toán, hôm nay Quý Thiên Trúc trả cô tiền mặt cũng tốt, vừa vặn đủ cho những dược liệu này.
Ghi số tiền vào danh sách, sau đó lấy tiền ra đưa cho ông lão Dược.
Lão Dược tiện tay nhận lấy, không liếc nhìn, chỉ mỉm cười nhìn Cố Vân Niệm và ân cần hỏi: "nha đầu, ta thấy cháu tuổi nhỏ mà học rất tốt, không biết sư phụ của cháu là ai, có thể dạy cháu thành đồ đệ ưu tú như vậy.”
Cố Vân Niệm nghe thấy một chút ý nghĩa sâu sắc từ trong lời nói của láo Dược.
Bộ não quay cực nhanh liền phân tích lời nói đó..
Nàng tinh thông y thuật, lai lịch không rõ, căn bản không dám quang minh chính đại xuất hiện trước mặt người khác.
Lấy đọc sách làm cái cớ, biết một chút dược lý vẫn tốt, y thuật có thể không cần xem sách cũng có thể biết được.
Lão Dược ở đây, nhưng lại cho cô lý do tốt nhất để tìm ra y thuật của cô.
Cố Vân Niệm thu mắt lại, vẻ mặt uể oải nói: "cháu không có sư phụ!"
Trong nháy mắt , hai mắt lão sáng lên, miễn cưỡng kìm nén muốn lập tức bắt lấy Cố Vân Niệm bái làm thầy, hỏi: "vậy còn y thuật của cháu thế nào?"
Cố Vân Niệm tức khắc vẻ mặt ảo não "Là hòa thượng mua màn thầu quên mang tiền, cháu đã giúp ông ấy trả tiền, ông ấy lại đưa cho cháu một quyển sách, nói trên người ông ấy rất đau, bảo cháu giúp ông ấy châm cứu. cháu đã giúp ông ấy châm cứu một tháng, ông ấy lại tặng cháu một quyển sách, liền rời đi. Nhất định là cháu quá ngốc, không châm cứu tốt, ông ấy đã đi tìm người khác rồi.”
Lão Dược khóe miệng giật giật, nhưng đã dạy một tháng, tự mình xem sách mà học được trình độ này cũng không tốt lắm, mấy lão học y kia không nên hổ thẹn mà chết.”.
Chỉ là ông suy nghĩ, trong ấn tượng của ông cũng không có lão hòa thượng có y thuật kinh người như vậy. Đợi đến tối sẽ gọi điện hỏi, xem những người khác có từng nghe qua không.
Biết Cố Vân Niệm không có sư phụ, lúc này lão Dược không nhịn được liền nói: “ vậy cháu có thể đồng ý bái ta làm thầy?”
Cố Vân Niệm nghiêng đầu, ngây thơ hỏi: “ ông Dược, ông không chê cháu dốt hay sao?”
“khụ khụ…” lão Dược bị lời nói của Cố Vân Niệm làm cho sặc, cháu được tính là ngu xuẩn, trên đời còn có người thông minh sao?
Nhưng bề ngoài, lão Dược vẫn nghiêm túc nói: "Vậy cháu phải cố gắng hơn nữa mới được."
-Thẻ ngân hàng của quý khách có số đuôi là xxx7
Bây giờ đến lượt Cố Vân Niệm nhếch nhếch khóe miệng rồi.
Nhưng lập tức quỳ xuống, chắp hai tay dơ lên trán, khấu đầu liên tiếp ba cái, "Đệ tử Cố Vân Niệm bái kiến sư phụ."
“Tốt tốt tốt! " Đến sự thận trọng cũng không giữ được rồi. Trên mặt đột nhiên mỉm cười nói, nhanh chóng đỡ Cố Vân Niệm dậy.
"Về sau con và ta, thầy trò mình không cần quá khách sáo. Con về nói với mẹ con một chút, thương lượng thời gian chúng ta chúc mừng chút, nhân tiện để cho mấy vị sư huynh của con tới nhận người."
Dược lão mừng rỡ đến mức không khép được miệng. Sau khi có thể dự đoán không lâu, những lão già đó nhìn ra vẻ mặt đố kị ghen ghét của hắn.
Dược lão vội vàng đi đến hậu viện lấy một quyển sách đến, đưa cho Cố Vân Niệm, "Cuốn sách này con đọc kỹ đi. Thời gian nghỉ cuối tuần đến một chuyến, ta cho con giải thích."
Cùng với quyển sách đưa cho Cố Vân Niệm, còn có 800 nhân dân tệ vừa mới lấy ra.
Nhưng Cố Vân Niệm này, nói gì cũng nhất định không nhận.
"Sư phụ, những dược liệu này con dùng để làm hương bán đi, nói thế nào cũng không thể không tính tiền. Sau này tiền bản thân con dùng, nhất định sẽ không để sư phụ tiết kiệm."
"Được. Vậy con nhớ kỹ, nếu cần có thể tìm sư phụ."
Dược lão vui vẻ nói.
Cố Vân Niệm ra khỏi hiệu thuốc. Trên đường về nhà đi ngang qua ngân hàng, đột nhiên nhớ tới hơn 3.000 nhân dân tệ còn lại trong cặp sách, bước vào ngân hàng,