⬅ Trước Tiếp ➡
Tiện tay chọn ngẫu nhiên vải cotton màu vàng nhạt cho áo và vải cotton màu xanh hồng cho váy dài.
"Vạt áo bên phải, tay áo dài đến bắp tay, hơi rộng. Tà váy dưới dài đến mắt cá chân."
 “Chờ một chút.” Vân Thủy Dao nghe vậy rồi vội vàng trở về phòng, cầm một quyển vở cùng một cây bút chì đi ra.
Chỉ với một vài nét vẽ, một bản phác thảo của một bộ quần áo đã xuất hiện trên giấy.
  “Là như này sao?” Vân Thủy Dao hỏi.
Cố Vân Niệm ngạc nhiên nhìn bộ quần áo giống hệt như cô tưởng tượng, kinh ngạc hỏi: "Mẹ đã từng học vẽ sao?"
 "Không có." Vân Thủy Dao lắc đầu
Cố Vân Niệm khẽ cau mày, chỉ vào một số đường nét và cách xử lý sáng tối, "Nhưng mà phương pháp vẽ ở đây, mẹ à, là phương pháp vẽ chuyên nghiệp học phác họa."
Vân Thủy Dao sửng sốt một chút, không xác định nói: "Đó có lẽ là do trước khi mẹ mất trí nhớ đã học được."
“Mất trí nhớ?” Cố Vân Niệm ngạc nhiên kêu lên. Cô không biết Vân Thủy Dao đã từng mất trí nhớ.
Nhìn ra cách nghĩ của cô, Vân Thủy Dao cười lắc đầu: “Đừng suy nghĩ nữa. Đó là chuyện hồi nhỏ của mẹ, đến cha con còn không rõ, đương nhiên con càng không biết rồi.”
Cố Vân Niệm kéo tay của Vân Thủy Dao và bắt mạch cho bà ấy, thấy rằng phần đầu của Vân Thủy Dao quả thực đã có vết thương nghiêm trọng, ít nhất là hai mươi hoặc ba mươi năm trước.
Bởi vì thời gian khá lâu, lại gần như đã bình phục. Lần trước mạch đập của Vân Thủy Dao còn nhẹ, cô không nghĩ tới Vân Thủy Dao trước đó đã bị thương nặng như vậy, mãi cho đến bây giờ trong đầu vẫn còn tụ máu.
Xét từ vết thương, thật may mắn khi Vân Thủy Dao có thể sống sót vào thời điểm đó. Việc mất trí nhớ chỉ là chuyện nhỏ.
"Đó là chuyện khi mẹ còn nhỏ?"
  “Phải.” Vân Thủy Dao thở dài nhớ lại, “Chuyện đó xảy ra khi mẹ mười tuổi, bà ngoại nói mẹ nghịch ngợm, lên núi không cẩn thận rơi xuống vách đá, làm bà ngọai của con sợ đến mức bà suýt nữa thì ngã xuống theo. Nói, mẹ có thể sống sót được, thật sự là nhặt được một mạng, chỉ là, những chuyện trước mười tuổi thì không nhớ gì cả ”.
Cố Vân Niệm mím môi, trong mắt hiện lên lo lắng, "Vậy hiện tại mẹ có bị đau đầu không?"
 “Thỉnh thoảng đau một chút, nhưng một lát là sẽ ổn thôi.” Vân Thủy Dao thản nhiên nói, nhưng Cố Vân Niệm lại không có thoải mái như vậy.
Vân Thủy Dao đau đầu là do trong não có máu bầm, là di chứng của vết thương.
Máu ứ đọng lâu ngày làm tắc mạch máu, chèn ép dây thần kinh.
  Vân Thủy Dao không nói, nhưng không có nghĩa là không nhìn thấy.
Các dây thần kinh bị chèn ép, Vân Thủy Dao đã xuất hiện tình trạng giảm sút trí nhớ, khó ngủ, chóng mặt và mắt thâm quầng.
Tuy nhiên, vị trí tắc nghẽn trong não của Vân Thủy Dao rất nhạy cảm và không thể phẫu thuật được.  Huyết ứ đã đông lại quá lâu, trở nên rắn chắc như đá, cô cũng không thể dùng châm cứu để giải trừ.  Cách duy nhất là đợi cô kết thành nội lực, dùng nội lực giải tỏa tắc nghẽn rồi mới lấy ra.
Mà trước đó, Vân Thủy Dao luôn ở trong thời kỳ nguy hiểm.
Một khi Vân Thủy Dao bị kích thích, khí huyết sẽ dâng trào, rất dễ xảy ra hiện tượng xuất huyết não.
Cố Vân Niệm nhắm mắt lại, nhìn Vân Thủy Dao làm quen với máy may bằng vải vụn đã cắt, rất nhanh đã làm ra chiếc váy.
Cô cầm quần áo đã làm xong đi thay. Khi bước ra khỏi phòng, hai mắt Vân Thủy Dao sáng lên.
Cố Vân Niệm mặc váy tương tự như loại Hán phục bước ra, giống như một tiểu thư khuê các cổ đại xuyên không tới đây. Toàn thân tỏa ra khí chất của một quý cô cổ điển.
Dịu dàng, thanh lịch, lại không mất đi vẻ yêu kiều của thiếu nữ.
Cố Vân Niệm xoay người một vòng, chiếc váy rộng bay lên khiến Vân Thủy Dao cảm thấy trong lòng có cảm hứng vô hạn.
"Niệm Niệm, mau thay quần áo đi, em sửa cho con một chút."
Vân Thủy Dao không chờ đợi được nữa, vì vậy Cố Vân Niệm miễn cưỡng đi thay quần áo và đưa chúng cho Vân Thủy Dao.
- Là chị họ và vị hôn phu của cô
Vân Thủy Dao trực tiếp trải quần áo trên giá thêu, xâu chỉ, thêu lên quần áo, đắm chìm trong đó.
Cố Vân Niệm lắc đầu, nhìn thời gian, đã gần trưa rồi, dứt khoát đi làm bữa trưa, sau đó làm sáp thơm cho Quý Thiên Trúc.
Tuần học mới trôi qua bình yên đến bất ngờ.
Mãi cho đến chiều thứ sáu, Đoàn Học Văn sau khi tan học đã gọi cô ra khỏi phòng học, "Sáng mai, tôi qua đến nhà đón em, đưa em đến trường trung học số 1."
 “Thầy giáo, không cần đâu ạ” Cố Vân Niệm sửng sốt một hổi, liên tục lắc đầu.
Trường Trung học cơ sở số 1 tuy xa hơn một chút, nhưng cũng không xa đến mức cần giáo viên đến nhà đón đi. Cô cũng không phải đứa trẻ mới vài tuổi.
"Vậy quyết định như này đi, chín giờ bắt đầu thi, tám giờ tôi tới nhà đón em."
Đoàn Học Văn không dễ phản bác mà quyết định, căn bản không cho Cố Vân Niệm cơ hội từ chối, xoay người rời đi.
Cố Vân Niệm nheo mắt lại, lần này Đoàn Học Văn coi trọng kỳ thi của cô vượt quá dự kiến ​​của cô. Điều này làm cho cô cảm thấy Đoàn Học Văn toàn tâm toàn lực động viên cô tham gia thi đấu là có mục đích khác.
  Tuy nhiên, tham gia cuộc thi đối với cô thực sự có lợi và có hại. Bất kể mục đích của Đoàn Học Văn là gì, sau này cô sẽ biết.
Tiết của Đoàn Học Văn là tiết cuối cùng của ngày thứ sáu, Cố Vân Niệm quay lại lớp thu dọn cặp sách, Vương Tiểu Manh giơ một cánh tay với khuôn mặt tròn trĩnh quả táo nói: "Niệm Niệm, cố lên! Cậu nhất định có thể để những con cóc mắt con đến trời của lớp 1 kia giẫm đạp dưới chân."
 “Cám ơn lời chúc của cậu.” Cố Vân Niệm cười đáp.
Sau một tuần ôn tập, mục tiêu của Cố Vân Niệm sớm đã không còn giới hạn trong việc so sánh với những người ở lớp 1.
Sau khi rời trường, Cố Vân Niệm lần đầu tiên đến gặp mặt Lạc Khê trong một con hẻm dân cư thưa thớt.
Lạc Khê hơi đỏ mặt, trầm giọng nói: "Đã xác nhận Cố Uyển Uyển sẽ hẹn hò với Lý Thiên Vũ mỗi ngày trong tiết tự học buổi tối thứ hai, học sinh giỏi có thể chỉ cần lên lớp tự học một tiết. Học sinh lớp bọn họ đều cho rằng Cố Uyển Uyển về nhà rồ, kỳ thật là đi đến phòng thiết bị chờ Lý Thiên Vũ."
Sau khi xác nhận thông tin mình muốn biết, Cố Vân Niệm suy nghĩ một lúc, vẫy tay với Lạc Khuê và thì thầm bên tai cậu ta.
Lỗ tai Lạc Khuê run lên, hơi ngứa, nhưng nghe theo lời nói của Cố Vân Niệm, sắc mặt cậu ta liền trắng bệch.
Cuối cùng, chết sững trước sự tái nhợt quá mức sợ hãi, rất lâu không thể định thần lại.
⬅ Trước Tiếp ➡