⬅ Trước Tiếp ➡
  Rất lâu sau, Lạc Khê thấp giọng hỏi, biểu tình có chút sợ hãi: "Em có thể hỏi một chút, bọn họ và chị có quan hệ gì?" khiến chị phải tiêu hao suy nghĩ như này.
Cố Vân Niệm liếc nhìn cậu ta, nở nụ cười ấm áp, nhưng lại lạnh nhạt nói: "Chị họ và vị hôn phu."
Lạc Khê lập tức rụt cổ lại và thương tiếc một giây cho kết quả của hai người.
Chị họ của và vị hôn phu ở bên nhau, khó trách Cố Vân Niệm lại ra tay tàn nhẫn như vậy.
Cố Vân Niệm chỉ nói yêu cầu của cô, cụ thể sắp xếp như thế nào là do Lạc Khuê tự mình suy nghĩ.
Trở về nhà, Cố Vân Niệm nhìn Vân Thủy Dao treo một chiếc váy mới ủi lên giá treo quần áo trong phòng khách bằng một cây sào tre.
 “Niệm Niệm, ngày mai con đi thi, mặc bộ váy mới này đi!” Vân Thủy Dao quay đầu lại, vẻ mặt mơ màng vừa rồi trở nên đáng thương.
Một chiếc váy dài đến đầu gối màu hồng, tay phồng có cổ, sau lưng cài một chiếc nơ to cùng màu.
Vân Thủy Dao nhìn với ánh mắt tràn đầy bong bóng màu hồng say sưa, nhưng Cố Vân Niệm lại xấu hổ không thể giải thích được.
Cố Vân Niệm chỉ nhìn khuôn mặt không có thầy dạy mà thông hiểu, đẫm nước mắt của Vân Thủy Dao, yên lặng gật đầu.
   Từ hôm chủ nhật may cho cô một bộ quần áo, Vân Thủy Dao dường như khởi động công tắc gì rồi. Ngoại trừ mỗi ngày làm một trăm gói túi thơm, thời gian còn lại đều đắm chìm trong thiết kế và sản xuất.
- Cố Vân Niệm = búp bê tinh tế Tây Dương
Đặc biệt, vẫn thích thiết kế cho cô ấy, chỉ là Vân Thủy Dao dường như muốn bù đắp cho tuổi thơ thiếu hụt của cô ấy, quần áo đều theo thiên hướng trẻ con mà lại dễ thương, điều này khiến trong lòng người trẻ , nhân gia tuổi tác đã hai trăm, thật là khó chấp nhận.
Thấy Cố Vân Niệm mở lời, Vân Thủy Dao xuýt chút nữa phấn khích nhảy dựng lên.
Ngày hôm sau, Cố Vân Niệm mặc chiếc váy hồng với vẻ mặt đờ đẫn đi ra cửa.
Đoàn Học Văn đứng ở đầu ngõ đợi, nhìn thấy Cố Vân Niệm ra, nhất thời sửng sốt, không nhịn được cười ra tiếng.
Thời gian nửa tháng, khuôn mặt gầy guộc của Cố Vân Niệm vô tình trở nên tròn trịa hơn, thêm một tầng trẻ con. 
Trên mặt còn có sắc máu, hai gò má đỏ bừng, khuôn mặt tái nhợt vẫn trắng bệch như vậy, nhưng lại càng sáng lạng, so với bộ dạng nửa tháng trước, quả thực như hai người hoàn toàn khác.
Chỉ là đầu BOBO màu vàng đáng yêu đó, tóc mái dài đến lông mày ,trong nửa tháng chiều cao không thay đổi rõ, hơn nữa lúc này cô ấy đang mặc một chiếc váy màu hồng nhạt đính cái nơ to hình con bướm.
Nếu không nói, nó thực sự giống như một con búp bê Tây Dương tinh xảo được trưng bày trong tủ kính.
Chỉ là với khí chất của Cố Vân Niệm, thực sự không phù hợp .
Cố Vân Niệm biết sẽ thế này!
Cô mặc chiếc váy này vào , đứng trước gương ngắm nhìn, muốn cởi ngay tại chỗ. 
Chỉ là Vân Thủy Dao một mực nhìn chằm chằm nàng, căn bản không cho nàng cơ hội trở về phòng.
Một khi cô ấy muốn thay quần áo, sẽ lộ ra thần sắc như chực khóc.
 Cố Vân Niệm sắc mặt tối sầm lại, cả người tản ra loại khí chất cùng hơi thở lạnh buốt.
 Đoàn Học Văn cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã giẫm phải chân đau của người khác, lại nhìn thấy Cố Vân Niệm ở phía sau đang tươi cười dùng tay phất phất Vân Thủy Dao, hiểu rõ lý do Cố Vân Niệm trang điểm lộng lẫy.
Cố nén cười, vươn tay vỗ vỗ an ủi Cố Vân Niệm,: " hôm nay em thật đáng yêu!" 
 Cố Vân Niệm lạnh lùng nhìn hắn một cái, vỗ vỗ chà đạp mái tóc cô, tức giận nói: " muốn cười thì cười đi!”  Tốt hơn là đừng an ủi như vậy, chi bằng không có , cũng không cần.
Lúc này từ mà cô không muốn nghe nhất là hai từ dễ thương. 
Xị mặt cùng Đoàn Học Văn đi ra ngoài, Đoàn Học Văn lấy chìa khóa ra, mở cửa  chiếc ô tô đậu bên đường.
Tiêu chí bống cái vòng tròn phía trước xe khiến Cố Vân Niệm suy tư nhìn Đoàn Học Văn. 
Vào năm 1999, khi ô tô chưa phổ biến, việc sở hữu một chiếc ô tô lại là một chiếc Audi. Cô không có cảm giác sai lầm, lai lịch Đoàn Học Văn quả không đơn giản.
Đoàn Học Văn im lặng, mở cửa ghế phụ cho cô, rồi lên xe.
Cố Vân Niệm giật giật ngón tay, nhưng không kéo dây an toàn.
 Thời buổi ô tô chưa phổ cập, ý thức thắt dây an toàn khi ngồi trên xe ô tô là không có.
Hơn nữa với thân phận hiện tại của cô, cô thậm chí còn chưa đi taxi bao giờ , càng không biết thế nào là thắt dây an toàn.
Chỉ là cô trấn định và thản nhiên khiến Đoàn Học Văn có chút kinh ngạc, đưa tay kéo khóa dây an toàn cho cô, vỗ nhẹ vào đầu cô: “Sau này ngồi ô tô nhất định phải thắt dây an toàn. Kiểm tra lại thẻ dự thi và bút, không vấn đề gì chúng ta sẽ xuất phát.”
Lại bị vỗ vào đầu, Cố Vân Niệm tức giận trừng mắt nhìn hắn, không khách khí nói: "Chuẩn bị xong rồi!" 
Sáng sớm , cô đã chuẩn bị thẻ dự thi và bút, Vân Thủy Dao khẩn trương kiểm tra lại ba lần, lúc ra ngoài, vẫn kiểm tra lại một lần nữa mới để cô ra ngoài.. 
Xe không đi thẳng đến trường trung học mà dừng lại ở một con đường nhỏ cách đó không xa, mới đưa Cố Vân Niệm đi bộ đến đó.
Lý Thắng Dũng đã sớm đưa theo một học sinh lớp một đợi ở ngoài trường học rồi.
- Đây là mắt mù
Vừa nhìn thấy Đoàn Học Văn, Lý Thắng Dũng liền châm chọc mỉa mai: "Hôm nay sao thầy Đoàn lại tới một mình? Cố Vân Niệm đâu? Anh không phải đã đăng ký cho cô bé rồi sao? Sao vậy, biết sẽ mất mặt nên không đến? Nhưng không đến cũng tốt, nếu không thì thật sự sẽ mất mặt với các trường khác.”
Đoàn Học Văn:……
Cố Vân Niệm đi sau Đoàn Học Văn năm bước: ... 
Người lớn như vậy đứng trước mặt cũng không nhìn thấy, đây có phải mắt mù không ? Vẫn là mắt mù sao ? vẫn là mắt mù sao?
Cố Vân Niệm cười tủm tỉm đi về phía trước, khuôn mặt manh rãnh ngẩng đầu lên, "thầy giáo, thầy tìm em sao?" 
Lý Thắng Dũng sửng sốt một chút: "cô là ai?"
“thầy Lý, thầy vừa nãy không phải vẫn đang tìm em sao?” Cố Vân Niêm ý cười trên mặt không có giảm đi chút nào, ngược lại càng thêm xán lạn.
Lý Thắng Dũng kinh ngạc mở to mắt: "cô là Cố Vân Niệm? Không không ... Cố Vân Niệm không phải như thế này?" Cố Vân Niệm trong ấn tượng của anh ta là một người âm trầm, gầy gò, với mái tóc khô rối bù che gần hết khuôn mặt. Sao lại nhớ không nổi  khuôn mặt của cô ấy trông như thế nào.
⬅ Trước Tiếp ➡