“Mạt Mạt, nếu em còn ngốc như vậy, anh trai thật sự sẽ đau đầu đó.”
Khi đó, mấy cô gái sững sờ ngay tại chỗ.
Sau đó bọn họ phát hiện hình như Đàn Mạt là một ngoại lệ của Tạ Kỳ Thâm, anh đối xử với cô không giống như đối xử với người khác.
Nhưng đã nhiều năm trôi qua, Tạ Kỳ Thâm sau khi chìm nổi trong giới kinh doanh, tính cách sớm đã trở nên lạnh nhạt vô tình, không hề có chút hứng thú với phụ nữ bình thường và cũng không cho họ chút mặt mũi nào.
Chẳng lẽ Đàn Mạt vẫn là ngoại lệ đó? Cười chết mất, có lẽ bây giờ người ta đã quên mất cô là ai luôn rồi.
Lúc này, sau khi nghe thấy câu trả lời của Đàn Mạt, mấy người đã sớm đoán được câu trả lời này âm thầm cười. Trần Ninh Ninh cảm thán một tiếng, an ủi cô
“Đàn Mạt, em cũng đừng buồn quá, bây giờ Tạ Kỳ Thâm là nhân vật thế nào chứ? Người bình thường không thể nào có cơ hội gặp được anh ấy đâụ”
Đàn Mạt cười nhạt “Đúng vậy, tôi phải học tập chị Ninh Ninh, cố gắng nhờ bố giúp tôi giật dây, nói không chừng có thể gặp được Tạ Kỳ Thâm, đúng không?”
Nụ cười trên mặt Trần Ninh Ninh cứng đờ.
Mẹ nó, lúc nãy Đàn Mạt nghe thấy lời cô ta nói rồi à?
Đàn Mạt không ngờ rằng một lời nói dối tuỳ ý của mình lại có thể dẫn đến khoáı cảm dâng lên trong lòng những cô nàng này, cô lười diễn kịch với họ tiếp, đứng dậy nói “Tôi về phòng đây, mấy chị từ từ trò chuyện.”
Trần Ninh Ninh thấy cô đi rồi, tức đến giống như một con khổng tước bị vặt lông
“Cô ta kiêu ngạo cái gì chứ? Làm như Tạ Kỳ Thâm sẽ nhìn trúng cô ta vậy Đợi coi sau này bị người ta cười cho xem…”
Theo tiếng đóng cửa của Đàn Mạt, giọng nói của Trần Ninh Ninh cũng biến mất.
Cô đi vào phòng ngủ, thở dài một hơi, trong lòng tỏ vẻ khó hiểụ
Cô thật không hiểu, Tạ Kỳ Thâm là miếng bánh ngon vậy sao, đến mức khiến nhiều cô gái nhớ nhung như vậy?
Chỉ là bây giờ… cô muốn trốn tránh anh hình như có hơi khó khăn.
Đàn Mạt nhìn lại tin nhắn Tạ Kỳ Thâm gửi đến, tâm trạng vô cùng rối ren.
Mấy hôm trước khi từ khách sạn trở về, đúng là cô phát hiện không thấy một cây son, nhưng cô không hay dùng cây son đó, còn tưởng là mất rồi, ai biết lại rơi trên giường trong phòng khách sạn..
Đàn Mạt ảo não xoa mày, đắn đo một lúc lâu mới trả lời Tạ Kỳ Thâm Xin lỗi, có lẽ là do hôm đó lúc dọn túi xách đã không cẩn thận làm rơi cây son ra, nhưng bình thường em cũng chẳng mấy khi dùng.
Cô nói xong, anh nhắn tin lại, giọng điệu trêu chọc
Vì vậy em định tặng nó cho tôi?
“…”
Vấn đề là mấy hôm tiếp theo cô phải đi học, hai là sự quẫn bách sau khi uống say đi tìm anh vào tối hôm đó vẫn chưa hết, bây giờ nghĩ đến việc phải đối mặt với anh là cô lại thấy lúng túng.
Đàn Mạt đỏ mặt, sau đó yếu ớt gõ vài chữ vào điện thoại Mấy hôm nay em không rảnh, đợi em có thời gian thì tìm anh lấy lại sau, anh giúp em cất đi trước được không?
Cô gửi tin nhắn, lần này đợi đến mấy phút anh mới trả lời một câu đơn giản, vô cùng lạnh nhạt.
Chắc là đồng ý.
Có lẽ là anh rất bận rộn, đang lúc trăm nghìn công việc mà vẫn tranh thủ chút thời gian để gửi tin nhắn cho cô đã là “vinh hạnh” của cô rồi.
Đàn Mạt thở phào một hơi, không dám làm phiền anh nữa.
Sau khi thu dọn đồ mùa thu xong, Đàn Mạt đi ra khỏi phòng khách. Mấy cô gái trong phòng khách nhìn về phía cô, đáy mắt âm thầm mang theo sự chán ghét, giống như cô vốn dĩ không nên xuất hiện trong nhà họ Đàn vậy.
Đàn Mạt lạnh nhạt thu lại ánh mắt, xuống lầu rời đi.
Trên đường trở về, cô ngồi hàng sau của xe taxi, đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ký ức lại lần nữa trôi dạt về ngày trước.